Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Hắn viết văn thư hòa ly với ta. Trước khi hắn lên kinh, ta đưa cho hắn hai mươi lượng bạc như đã hứa từ đầu.
Hắn nhận bạc, nhưng lại nói: "Ngày sau ta sẽ đưa nàng nhiều hơn."
Ta đáp: "Ta không cần, đây là tiền công của ngươi."
Hắn nhìn ta chăm chú, trầm giọng nói: "Trình Vận, nàng thực sự không biết ý của ta sao? Ta thích nàng. Ba năm trước, khi chúng ta cùng nhau nấu thuốc cho bà bà, nàng ngủ quên, ta đã ngẩn ngơ nhìn nàng rất lâu cho đến khi nàng tỉnh dậy.”
"Những năm qua, chúng ta sống như một gia đình, cùng đón năm mới, thường xuyên qua lại. Ta đã sớm xác định nàng là người ta muốn chung sống cả đời. Chiếc vòng tay mà bà bà tặng nàng cũng là để dành cho cháu dâu của bà.”
"Nửa năm qua, ta giận vì nàng thành thân với ta không phải vì tình cảm, mà chỉ để giành tự do. Nhưng ta giận không lâu rồi cũng nguôi. Hiện tại nàng không có tình ý với ta, nhưng không có nghĩa sau này cũng vậy. Ta tôn trọng ý của nàng, đồng ý hòa ly, nhưng trong tương lai, ta vẫn muốn cưới nàng."
Những lời của hắn khiến ta bối rối. Một lúc lâu sau, ta mới cất được tiếng: "Ta chưa từng nghĩ sẽ lấy chồng. Ta không còn người thân, luôn coi ngươi và Chu bà bà là gia đình. Ngươi lên kinh lần này, tương lai chắc chắn rộng mở, rồi ngươi sẽ gặp được người tốt hơn. Về phần ta, ta chỉ muốn sống yên ổn tại trấn Vân Thủy."
Chu Văn Uyên rời đi. Nửa năm sau, nghe nói kỳ thi liên tục nối tiếp, hắn không quay về, hẳn là thi cử thuận lợi thì mới được tham gia các vòng sau.
Nhưng ngay cả sau khi kỳ thi Đình kết thúc, hắn vẫn chưa trở lại.
Trong nửa năm hắn vắng mặt, ta thường nhớ đến hắn, cũng nhớ những lời hắn nói khi đứng tựa vào khung cửa trước lúc ra đi.
Tuy vậy, những tổn thương sâu sắc từ kiếp trước khiến ta không dám dễ dàng tin tưởng ai.
Tin tức hắn đỗ Cử nhân, ta và Chu bà bà nghe được từ người khác.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch

Vô Tội
Hương Tô Thúy Thúy Cầu
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu
Tự Niên