Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Edit: uyenchap210
Đêm dài, trong phòng cũng chỉ đột ngọn nến chiếu sáng, ánh mến mông lung được l*иg chụp che bớt. A Xá không thích sáng quá, thế nên chỉ thắp hai ba ngọn trước giường La Hán.
Ánh nến le lói chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của Tạ Tu Hoành, hắn đang tập trung xem sách. A Xá dựa vào lòng hắn, ngẩng đầu nhìn dáng vẻ thư thái đọc sách của hắn, dưới ánh sáng mờ mờ mờ sự gai góc của hắn như trở nên dịu dàng hơn.
Tự dưng nàng muốn học vẽ, muốn vẽ lại hình bóng của hắn, muốn lưu giữ những khoảnh khắc mà chỉ mình nàng có thể thấy, thế là nàng đưa tay muốn phác họa đường lông mày, sống mũi, khóe miệng của hắn.
Đầu ngón tay đột nhiên lướt trên mặt làm hắn hơi ngứa. Tạ Tu Hoành để sách xuống nắm chặt lấy tay nàng, cúi đầu cọ lên tóc của nàng, hỏi: "Sao thế, chán à?"
Tuyết đã ngừng rơi, tuyết đọng lạ trên máy hiên bắt đầu tan thành nước, tí tách rơi từng giọt xuống nền đá, làm cho đêm đông ấm áp này thêm phần vui thú.
"Chàng ở đây bao năm như vậy, khi nhàn rỗi sẽ làm gì?" A Xá tò mò hỏi hắn.
Tạ Tu Hoành rơi vào trầm tư. Những năm qua ở Tây Bắc, hắn phiền lo không nguôi, hầu như ngày nào cũng suy tính lo nghĩ, có rất ít thời gian thảnh thơi, nhưng hắn chỉ muốn kể cho nàng nghe những điều tốt đẹp, không muốn nàng biết những chuyện không vui của hắn.
"Cưỡi ngựa thì phải?" Tây Bắc đồi núi chập chùng, lúc nhàn rỗi hắn sẽ cưỡi ngựa một mình vượt qua núi Kỳ Liên, phóng qua vách núi, đón gió hơi lạnh, tự dưng hắn nhớ tới phụ thân phải chăng cũng từng tiêu dao cưỡi ngựa băng qua nơi đây, phải chăng cũng từng giống hắn đứng trên đỉnh núi nhìn trời mênh mông xa xa, nghĩ đến khi nào chiến loạn kết thúc để sống yên ổn, khi nào mới có thể gặp lại người thương.
A Xá chưa từng được cưỡi ngựa, không hiểu sao tự dưng hôm nay cái gì nàng cũng muốn học, bèn cười nói: "Em muốn học, hôm này chàng dạy em nhé?"
Tạ Tu Hoành nghe nàng nói, đột nhiên muốn mang nàng đi cưỡi ngựa, tưởng tượng hai hai người cùng đứng trên đỉnh núi ngắm cảnh hoàng hôn. Mà con người hắn rất quyết đoán, nghĩ đến là phải làm ngay.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Mặc Y Bạch

Cô Đơn Địa Phi

Akay Hau
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Tiểu Tinh

Vô Tội