Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Ninh Hảo tiếp nhận ý kiến tổ chức một buổi tụ tập bạn bè của Văn Tư Hoàn, đặt một phòng Diva KTV ở trung tâm thành phố.
Văn Tư Hoàn suy nghĩ có phần chu đáo. Bởi vì tuần trăng mật tạm thời hủy bỏ, lại không tiện giải thích lần lượt với người thân bạn bè là vì công việc làm ăn trong gia đình, chi bằng tiếp đãi những mối quan hệ thân thiết một bữa tiệc nho nhỏ, chứng minh chuyện hôn nhân không xảy ra biến cố, để tránh lan truyền những lời đồn nực cười là được.
Việc anh đề xuất “đến đơn vị tham quan, gặp vài người bạn” vốn dĩ xuất phát từ nguyên nhân này, không liên quan quá nhiều đến “yêu cầu” của Văn Gia Xương.
Ninh Hảo thấy mình đổ oan cho anh nên hơi áy náy, nhưng cô cũng không muốn vì chút áy náy này mà để bản thân chịu ấm ức.
Đơn vị là nơi làm việc, cặp đôi mới cưới chạy đến nơi này để thể hiện tình cảm, vở kịch này cô không diễn được, rất ngượng ngùng.
Cô thương lượng với anh, cuối cùng đưa ra phương án mời bạn bè ra ngoài này.
Giá tiền ở KTV đó rất đắt, rượu chính thống, lại nổi tiếng với chất lượng âm thanh tốt. Con đường đối diện là quán bar cùng tên, liveshow trong nhà luôn mời được các ban nhạc nổi tiếng, nâng cao độ nóng của cả con phố. Nhưng thực ra đều là sản nghiệp dưới trướng Kim Việt.
Cả căn phòng ồn ào vui nhộn, có người uống rượu, có người ca hát, đinh tai nhức óc. Lục Chiêu Chiêu tới gần, núp ở góc sofa nói chuyện thì thầm với Ninh Hảo: “Cậu với chồng nhặt tiến triển tới mức nào rồi?”
Đến lượt Ninh Hảo che miệng, nói thầm bên tai cô ấy: “Không có tiến triển gì lớn, chỉ có một buổi tối tớ uống say, sau đó lơ mơ đi tắm, lúc tỉnh dậy thì thấy mình không mặc quần áo, rất mất mặt. Cũng may cậu ấy ngủ cách xa tớ, hình như không phát hiện.”
Lục Chiêu Chiêu cười ngốc nghếch vì sự cố này. Cô ấy mỉm cười, xuyên qua đám đông, nhìn Văn Tư Hoàn đứng ở phía xa.
Văn Tư Hoàn ngồi rất xa, ở một góc sofa khác chọn bài hát cho người ta, đến khi rảnh rỗi nhìn về phía Ninh Hảo thì lại chạm phải ánh mắt vui vẻ của Lục Chiêu Chiêu. Trong lòng anh thầm nghĩ, tình cảnh này chắc chắn là Ninh Hảo và cô ấy đang thảo luận về mình rồi. Anh cũng không nôn nóng, mỉm cười đáp lại Lục Chiêu Chiêu.
Lục Chiêu Chiêu cảm thấy trong sự bình tĩnh kia có vẻ đẹp trai, bèn kéo đầu Ninh Hảo qua, ghé sát bên tai nói: “Trai xinh gái đẹp ngủ chung một giường, cuộc chiến được châm ngòi là chuyện sớm muộn mà thôi. Thoải mái đi.”
Ninh Hảo mỉm cười, lắc đầu: “Cậu biết hiện giờ tớ không có hứng thú yêu đương gì mà.”
“Ai bảo cậu yêu đương chứ? Đó gọi là giải phóng cảm xúc.” Bỗng nhiên Lục Chiêu Chiêu nhớ ra gì đó, cô ấy lấy điện thoại để trước mặt cô: “Tớ cũng tán thành việc không chìm đắm vào tình cảm, có lẽ chồng nhặt còn lăng nhăng hơn đó. Bộ phim ngày mười một tháng mười một kia sắp chiếu rồi, nhóm bạn cấp ba đều đang bàn luận về nó đó.”
Ninh Hảo nhận lấy điện thoại lướt xem, hóa ra cuốn sách do tác giả Hứa kia viết ở trường trung học phổ thông số hai Giang Xuyên đã được cải biên thành phim điện ảnh. Hiếm khi có một người nổi tiếng, nên nhóm bạn học liên tục chém gió, khen ngợi, có vài người từng quen biết người nổi tiếng, bèn khoe khoang mối quan hệ này, bắt đầu hồi tưởng lại.
Bỗng dưng chủ đề câu chuyện dây dưa đến Văn Tư Hoàn, có vẻ không ít người biết anh là nguyên mẫu, lại thông qua một loạt “phổ cập” trong nhóm, hiện giờ càng có thêm nhiều người biết đến.
Có người biết chuyện còn tiện thể nhắc đến Văn Tư Hoàn và Ninh Hảo tổ chức đám cưới vào tháng mười, làm dấy lên hàng ngàn cơn sóng.
Rất nhiều người lúc đọc sách chưa chắc có ấn tượng với Văn Tư Hoàn, nhưng đều theo chiều gió, cảm thán người này không đơn giản. Thời cấp ba thì yêu đương với cô gái nghệ thuật, sau đó chớp mắt đã cưới hoa khôi xinh đẹp học giỏi của trường. Phải biết Ninh Hảo là người nổi tiếng toàn trường thời cấp ba đó.
Có điều, mọi người đều đã là người trưởng thành biết giữ chừng mực, trêu đùa tới đây thì dừng lại. Dù sao người ta vừa mới kết hôn, nói đến chuyện tình trước đây như vậy không ổn lắm.
Ninh Hảo bỏ điện thoại xuống, trả lại cho Lục Chiêu Chiêu. Cô bình tĩnh nhìn Văn Tư Hoàn, nhưng chỉ lát sau đã đứng dậy rời đi.
Anh cảm thấy, mặc dù ánh mắt kia rất qua loa, nhưng ý tứ thì vô cùng sâu xa, như một giọt mực rơi xuống hồ rồi lập tức biến mất không thấy bóng dáng. Anh không biết Lục Chiêu Chiêu đưa điện thoại cho cô xem cái gì, nói chung, chắc là liên quan đến mình, không giống chuyện tốt.
*
Trong căn phòng ồn ào, bỗng dưng có người yên lặng biến mất, đám đông cũng không dễ dàng chú ý đến.
Văn Tư Hoàn chỉ nhớ Ninh Hảo ra ngoài rất lâu rồi, cụ thể là mấy phút hay là mấy chục phút thì anh không chắc. Anh tưởng rằng mình sẽ phải tìm cô một lúc, nhưng không ngờ vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy.
Cô đứng trong hành lang nói chuyện với người ta.
Người đàn ông rất cao to, sóng vai đứng dựa vào tường cùng với cô, chiếc bóng đổ lên người cô, bao trùm lấy cơ thể cô.
Ninh Hảo vốn cao gầy, không hề nhỏ con, nhưng phải xem là đứng chung với ai.
Người kia mặc áo sơ mi đen ôm sát, áo vest rộng rãi mở bung cúc áo, lưng thẳng ngực rộng. Anh ta vừa gật đầu lắng nghe cô nói chuyện vừa thổi khói thuốc, cảm giác chiếm hữu rất rõ ràng.
Nhưng đây không phải kiểu người đẹp trai nho nhã có tính công kích như Văn Tư Hoàn, anh ta không dịu dàng, mà mang dáng vẻ thô bạo đầy phong tình. Khi nhìn kỹ sẽ thấy hai mắt của anh ta không giống nhau, Văn Tư Hoàn có thể nhận ra một con mắt có vết sẹo, chính điều đó đã làm thay đổi một chút hình dạng con mắt.
Văn Tư Hoàn dừng bước quan sát một lúc, lại có một người nữa xuất hiện, làn da ngăm đen, thấp bé và vạm vỡ.
Người đàn ông thấp bé vạm vỡ đứng trước mặt người đàn ông mặc vest đen, cũng gật đầu chào hỏi với Ninh Hảo, rồi tiếp tục báo cáo chuyện chính của mình: “Hôm nay đồn cảnh sát có đến tuần tra. Anh Vũ, đúng lúc anh cũng ở đây, có cần đi chào hỏi không? Người quanh đây đang đồn thổi cô gái xảy ra chuyện ở Lệ Đô tối qua thường xuyên kiếm khách hàng ở chỗ chúng ta, có lẽ bọn họ đến tìm hiểu tình hình.”
“Thật sự hoạt động ở chỗ chúng ta à?” Người đàn ông mặc vest nhả khói thuốc, nhíu mày hỏi.
“Tôi cũng cảm thấy hơi quen mặt, nhưng chưa chắc lắm, có lẽ phải cho người đi nhận diện thử.”
“Đi xem sao.” Người đàn ông mặc vest đưa ra quyết định, quay đầu chào tạm biệt Ninh Hảo.
Ninh Hảo tỏ ý mình hiểu. Sau khi hai người đi xa, rẽ vào thang máy đi xuống, cô mới xoay người chuẩn bị trở về phòng. Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên mới nhìn thấy Văn Tư Hoàn ra ngoài tìm cô, không biết anh đã đứng đó bao lâu rồi.
Văn Tư Hoàn biết, cho dù không có Lý Thừa Dật, Ninh Hảo vẫn được chào đón vô cùng. Lúc học đại học, cô chỉ đến một cửa hàng tạp hóa ở thôn Trung Quan mua đồ dùng hàng ngày thôi mà dọc đường bị bảy tám người quấn lấy xin Wechat. Cô thấy rất khó chịu nên khá ít khi tham gia tiệc tùng.
Sau này cô đã thông minh hơn, mặc quần áo đắt tiền, trang điểm trưởng thành một chút, trông không còn dáng vẻ ngây thơ trong sáng nữa, giúp cô giảm từ bảy tám người hỏi xin Wechat xuống còn hai ba người.
Người đàn ông vừa rồi, trực giác nói rằng anh ta là người cùng ngành với cô, từ ngôn ngữ cơ thể cho thấy rằng anh ta có thiện cảm với cô, nhưng lại rất thông minh, sẽ không hành động mạo hiểm, là kiểu người nằm trong năm sáu người bị giảm đi kia.
Ninh Hảo tự cho là không vấn đề gì, ung dung thong thả đi về phía anh, thoải mái giới thiệu: “Đó là tổng giám đốc An của kỹ thuật xây dựng Kim Việt.”
“Ồ.” Anh trả lời lại một câu bình thường. Sau đó anh thầm nghĩ cái tên này nghe khá quen tai.
Hả? Là “rắn đầu sỏ” cạnh tranh đấu thầu với Vân Thượng.
Cô còn nói chuyện với cả đối thủ sao?
*
Bởi vì uống rượu nổi hứng, lại bung xõa xong rồi nên Cao Bác bắt đầu chuyển sang bắn rap, Lục Chiêu Chiêu chạy ra nhảy múa hưởng ứng, thực ra không tính là múa, chỉ là vặn vẹo thành những hình dạng khác nhau mà thôi. Ninh Hảo nhìn mà không nhịn được cười.
Hai vợ chồng từ bên ngoài phòng cùng nhau đi vào, nhân tiện ngồi cạnh nhau. Văn Tư Hoàn ôm lấy hông của Ninh Hảo một cách tự nhiên, anh tiến lại gần, ung dung cảm thán: “Thật sự nhảy không bằng cậu.”
Đúng là nói nhảm. Cấp ba Ninh Hảo là thành viên câu lạc bộ vũ đạo, trong mấy sự kiện của trường cô có tham gia một số tiết mục tập thể. Có điều…
Cô ngạc nhiên nghiêng đầu sang nhìn Văn Tư Hoàn, suy nghĩ xem anh thật sự có ấn tượng với từng người trong bài múa, hay chỉ là ăn nói linh tinh.
Văn Tư Hoàn lại tiến gần hơn, cô tưởng rằng anh muốn bổ sung thêm gì đó, nhưng không có. Anh chỉ vùi mặt trong bóng tối, nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô ở nơi mà người khác không nhìn thấy.
Trái tim cô ngừng đập.
Căn phòng nóng đến độ ngay cả ca hát cũng không thể đẩy lên cao trào mới nữa. Ngồi ở đây còn khá nhiều bạn bè vẫn đang độc thân, đều là người trẻ tuổi, không muốn chơi mấy trò mờ ám nên mọi người đề nghị chơi thật và thách.
Mấy vòng đầu vận may tốt nên Ninh Hảo và Văn Tư Hoàn đều không phải làm nhân vật chính.
Đến cuối cùng, tấm lưới vô hình lặng lẽ quăng lên người Văn Tư Hoàn. Mấy người anh em của anh đều ồn ào, muốn anh chọn thách: “Anh Hoàn ngày thường nho nhã quá, thực ra anh ấy văn võ đều giỏi, mọi người mở mang chút nhé.”
Ai ngờ Lục Chiêu Chiêu lại hiên ngang lấy ra vũ khí hạng nặng: “Anh Hoàn, đưa điện thoại cho Hảo Hảo xem hai phút, kiểm tra lịch sử cuộc gọi, lịch sử tin nhắn.”
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Vô Tội
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu
Khuyết danh