Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Kể từ khi Lục Ẩm Băng rời đi vì chuyện gì đó, Phương Hồi chưa từng thấy Hạ Dĩ Đồng nhắc về chuyện riêng của hai người bọn họ, Tiểu Tây biết một chút nhưng có cạy miệng cũng không hé răng nửa lời, hiếm khi mới thấy Hạ Dĩ Đồng vui vẻ như này. Cũng không hẳn là ngày nào cũng ủ rũ, chính là kiểu vui vẻ khiến cô ấy không kiềm chế được bản thân. Cô ấy đều sống nghiêm chỉnh mỗi ngày, điều đó không tệ, chỉ là trông không có sức sống như trước.
Phương Hồi vốn tưởng cô ấy đã chín chắn trưởng thành, hôm nay mới biết thì ra là không nắm được chìa khóa cảm xúc của cô ấy.
Mà chìa khóa kia, chỉ có thể là một người.
Phương Hồi hỏi: "Lão Lục liên lạc với chị rồi à?"
Hạ Dĩ Đồng vẫn đắm chìm trong niềm vui khi biết tin Lục Ẩm Băng đích thân gọi điện mắng đạo diễn vì mình, bỗng dưng bị câu hỏi này của Phương Hồi làm giật mình: "Sao em biết?!"
Phương Hồi nhìn cô với ánh mắt nhìn kẻ đần: ". . ."
Hạ Dĩ Đồng che mặt, nháy mắt với cô: "Kể chút nè."
Phương Hồi: "Cái dáng vẻ bây giờ của chị, chẳng khác gì lúc Lục lão sư tỏ tình với chị."
Hạ Dĩ Đồng là người trong cuộc, không phát giác ra biểu cảm và cử chỉ hiện tại của mình, nhưng có chút ấn tượng với năm đó, bây giờ hớn hở như lúc uống say vậy.
Phương Hồi: "Ngồi trên ghế khoang hạng nhất trên máy bay mà thiếu điều muốn cuộn tròn rồi lăn quay thôi, che mặt bẽn lẽn các kiểu, la hét trong im lặng, hét tay che mặt nhưng vẫn không nhịn được mà phát ra tiếng cười nhẹ nhàng, chân run liên tục, run đều như máy may ấy. Em còn nghi ngờ là máy bay rung lắc có thể khiến chị rơi từ trên xuống."
"Thật hả?" Hạ Dĩ Đồng che mắt mình, cười bẽn lẽn.
Phương Hồi: "Đúng đúng đúng, chính là nụ cười này, nụ cười hiện tại của chị."
Phương Hồi cảm thán: "Cảm giác mối tình đầu."
"Ầy ầy ầy." Tai Hạ Dĩ Đồng đỏ bừng, nói, "Ờm em ra ngoài trước đi, đợi chị một lúc."
Phương Hồi cười cười, cẩn thận đóng cửa giúp cô.
Hạ Dĩ Đồng ngã xuống giường, dùng chăn che mặt, một lúc sau, trong chăn truyền ra tiếng hét chói tai. Hạ Dĩ Đồng đá đôi giày khỏi chăn, lăn lộn trên giường khiến cho chăn ga nhăn nhó mới thôi.
Cô ló đầu ra khỏi chăn, mặt đỏ như quả cà chua, cầm điện thoại, kéo danh bạ tới số của Tiết Dao, ấn nút gọi.
Tiết Dao nghe máy, ngắn gọn: "Nói."
Hạ Dĩ Đồng nghe thấy tiếng violin bên kia đầu dây: "Chị đang ăn tối à?"
"Ừ." Tiết Dao một tay cầm điện thoại, nghiêng người về phía trước, tay kia với lấy chai rượu vang đỏ ở giữa bàn, người đối diện đã cầm chai rượu vang đỏ lên rót cho cô nửa ly, Tiết Dao cười nhẹ với đối phương một tiếng, tiếp tục nói chuyện điện thoại, "Sao à?"
Hạ Dĩ Đồng hỏi thêm một câu: "Ai vậy?"
Tiết Dao nhàn nhạt nói: "Người đại diện trước kia của em."
Người đối diện hơi ngẩng lên, trên mặt có chút kinh ngạc, vẻ mặt nghiêm túc, hóa ra chính là người đại diện cũ của Hạ Dĩ Đồng, Tô Hàn của Công ty Giải trí Triều Sở. Công ty chuyển tới thủ đô, cô với tư cách là giám đốc quản lý kiêm cổ đông công ty, đương nhiên cô cũng chuyển tới thủ đô, nên phá lệ đồng ý với lời mời cơm tối của Tiết Dao.
Tiết Dao bề ngoài trông có vẻ thân thiện nhưng thực chất lại là người lạnh lùng, cuồng công việc, ít bạn bè, cái tuổi này của cô, bạn bè đã kết hôn sinh con hết rồi, khoảng tám phần là cô không ra ngoài, lười kết bạn mới, phần lớn thời gian đều chỉ ở một mình. Lần trước tình cờ gặp Tô Hàn, tâm trạng cũng tốt hơn nên tự nhiên sẽ có lần gặp thứ hai, ba, bốn năm sáu bảy tám chín mười.
Tô Hàn vẫn nơm nớp lo sợ, nhưng ổn hơn lúc trước nhiều. Có ở cùng hổ lâu ngày cũng đâu ai dám nhổ râu hổ, Tiết Dao không phải hổ, lúc không làm việc, Tiết Dao rất kiệm lời, ăn cơm thì chỉ ăn cơm, ăn xong thì giải tán, ai về nhà nấy.
Hạ Dĩ Đồng nghe thấy Tô Hàn đang ở đó mà có phần cả kinh, cô chỉ nhìn thấy cảnh Tô Hàn gặp Tiết Dao một lần, rất không thích Tiết Dao, thế mà giờ chị ấy dám ngồi ăn chung với Tiết Dao sao?
Thế giới này thanh đổi nhanh chóng mặt, cô không theo kịp rồi.
Một lúc lâu Tiết Dao không nghe thấy âm thanh, nhíu mày: "Có chuyện gì? Tôi đang ăn." Nếu không ăn thì bít tết sẽ nguội mất.
Hạ Dĩ Đồng thẫn thờ, không còn tâm trạng khoe khoang nữa: "Chuyện đó, Lục Ẩm Băng liên lạc với em..."
Tiết Dao: "Cái gì?!... Thật ngại quá, mời em ăn tiếp."
Tô Hàn lắc đầu, ra hiệu mình cũng không ngại.
Hạ Dĩ Đồng: "Em còn chưa nói xong, là liên lạc với đạo diễn đoàn làm phim hiện tại của em."
Tiết Dao: "... Em nói chuyện mà không thở mạnh thì chết ai à?"
Hạ Dĩ Đồng: "Chị nghe em nói hết đã."
Hạ Dĩ Đồng bèn kể hết chuyện trên trời dưới đất, cả chuyện cô gặp phiền phức với người theo đuổi cô, kết quả là một cuộc điện thoại của Lục Ẩm Băng đã giải quyết hết rắc rối của cô.
Tiết Dao đứng lên, nói với Tô Hàn "Đợi một chút", rồi đi tới chỗ yên tĩnh hơn.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy

Tiểu Tinh

Cô Đơn Địa Phi
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch
Khuyết Danh

Akay Hau
Oa Ngưu Cuồng Bôn
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Phong Thanh Dương