Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Hai chị em ôm nhau thật chặt như để tựa vào nhau tiếp tục sống trong cuộc đời đầy giông tố này. Nguyệt Hằng đã hứa sẽ chăm sóc cho những đứa trẻ, nhưng bản thân nàng không biết phải chăm sóc như thế nào . Nàng chỉ là thiếu nữ 15 tuổi, không có kinh nghiệm trong việc sống tự lập, mà thời phong kiến chuyện phụ nữ sống tự lập là một chuyện vô cùng hiếm . Thủa ấy, người ta đều cho rằng gái tới tuổi thì gả chồng và theo nhà chồng, chứ không nghĩ đến chuyện một người phụ nữ sống tự lập và lo cho những đứa trẻ mồ côi khác . Vì vậy mà nói, công việc trước mắt của Nguyệt Hằng là một công việc vô cùng mới và khó khăn. Nguyệt Hằng chưa tưởng tượng được mình sẽ sống như thế nào trong tương lai, khoảng thời gian tới sẽ phải làm gì để sinh tồn. Đang còn không biết phải làm sao, lúc này tên đại phu đứng bên cạnh lại nói vào . Hắn nhìn mỹ nữ trước mặt mà cười nhạt , cái cười rất đểu giả.
- "vị cô nương kia còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện rồi . Cô nương nghĩ có thể chăm sóc là chăm sóc sao? Cô nghĩ những đứa trẻ này một ngày ăn bao nhiêu, mặc bao nhiêu , và tiêu hết bao nhiêu? Một mình cô nương liệu có thể tự lo được cho mình hay không mà đòi lo cho những đứa trẻ ấy? Cô nương mạnh miệng nói như vậy không sợ hớ lời à?"
Tên đại phu đã nhìn quanh và đánh giá tình hình cẩn thận . Những đứa trẻ trong kia không chỉ đơn giản là ăn một ngày bao nhiêu lương thực, thực phẩm, mà bản thân chúng còn đang bị thương tích. Với những vết thương nặng nhẹ khác nhau, chúng vẫn phải uống thuốc và điều trị, những thứ đó còn đắt đỏ hơn rất nhiều so với cơm ăn. Nguyệt Hằng sợ rằng không thể lo được cho chúng bữa cơm trọn vẹn chứ nói gì lo đến thuốc than. Tuy nhiên tên đại phu không nói rõ ra về chuyện thuốc than , hắn chỉ nói đến chuyện lo cái ăn cái mặc thôi mà Nguyệt Hằng cũng đã không có cách nào để giải quyết , khuôn mặt Nguyệt Hằng ngơ ngác ra, nàng thực sự không biết phải làm gì bây giờ . Tên đại phu nhìn khuôn mặt ấy thì cười nhếch mép, cái cười ấy như thể hắn đã quá quen với chuyện này . Hắn làm nghề đại phu trong trấn , bao nhiêu lần chứng kiến rất nhiều người ngã bệnh và rơi vào hoàn cảnh khó khăn, Nguyệt Hằng chính là đang trong hoàn cảnh này . Tên đại phu ấy không phải là kẻ tốt đẹp gì , hắn chỉ là kẻ coi tiền hơn sinh mạng người khác . Thay vì thấy những gia đình bị bệnh tật lâm và hoàn cảnh khó khăn thì dang tay giúp đỡ, hắn thì hoàn toàn ngược lại . Hắn lợi dụng người ta khó khăn để thu tiền và ép giá, thậm chí có thể mua lại gia sản nhà cửa với giá rẻ mạt . Với chiêu trò đó, hắn ép bao nhiêu gia đình vì lâm vào hoàn cảnh đường cùng mà phải bán rẻ gia sản cho hắn để hắn trị bệnh. Đương nhiên tài năng khám chữa bệnh của hắn là nhất trấn, hắn có thể khám chữa được những căn bệnh mà những đại phu bình thường khác không chữa được, đó là lý do hắn có quyền để ép giá người ta . Ở trong hoàn cảnh bây giờ cũng vậy, nhìn thấy Nguyệt Hằng và những đứa trẻ lâm vào đường cùng thì thói quen của hắn lại trỗi dậy . Hắn muốn ép giá Nguyệt Hằng để thu lại lợi nhuận lớn nhất, muốn kiếm lợi ích nhiều nhất có thể. Nhưng vấn đề bây giờ là Nguyệt Hằng chẳng còn cái gì cả, hai bàn tay trắng. Tất nhiên đất đai ruộng rẫy ở cái làng này về nguyên tắc thì vào tay Nguyệt Hằng, thế nhưng thực ra cũng chẳng ai thèm tới đây mà ở trong cái làng toàn xác chết, chẳng ai thèm mua cái nghĩa địa này . Cái làng bị cướp đồ sát thì ai dám vào ở? Ai dám mua đất, mua nhà, mua nương rẫy để định cư trong cái nghĩa địa này đâu? Vì vậy mà nói , gia sản trước mắt của Nguyệt Hằng xem như là không có gì rồi, . Bọn họ chỉ còn lại một căn nhà bị cháy dở, vẫn còn đủ để có thể nương tựa và che mưa che nắng được mà thôi. Bây giờ không có gì để ép giá , nhưng có một thứ thật sự rất có giá trị mà đã lọt vào mắt hắn ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy, chính là mỹ nữ xinh đẹp này. Một thiếu nữ trẻ 15 tuổi vô cùng xinh đẹp với những đặc tính rất kỳ lạ, vẻ đẹp lung linh khác người hiếm có. Hắn thèm muốn chiếm đoạt thiếu nữ ấy, nên đây chính là đối tượng để hắn o ép . Hắn nhìn thấy Nguyệt Hằng còn đang ngơ ngác ôm chặt đứa trẻ 10 tuổi vào lòng, cảm thấy cơ hội đã tới, hắn liền nhìn Nguyệt Hằng mà nở một nụ cười nhẹ .
- "này cô nương, ta có một cách giải quyết thế này, không biết cô nương có đồng ý hay không?"
Nguyệt Hằng nghe nói có cách giải quyết, nghe người đại phu ấy chỉ mình một lối đi cho tương lai thì vô cùng mừng rỡ , nàng quay sang hướng tên đại phu cúi đầu thi lễ nói.
- " đại phu , nếu người có cách nào giúp tiểu nữ và những đứa trẻ này thì xin đại phu chỉ dạy, tiểu nữ xin được lắng nghe"
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch

Vô Tội
Hương Tô Thúy Thúy Cầu
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu
Khuyết danh