Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
“Ta khinh, thứ gì đâu không!”
Ước chừng Hoa Hồng đã chạy qua mười tám ngọn núi để trốn Cửu Vĩ Hồ, đội tuyết mò về Hạo Nguyệt điện, suýt chút nữa té sấp mặt trước cửa đại điện, vừa cúi đầu đã thấy con lừa ngu ngốc bị đông cứng thành băng nằm bất động dưới thềm đá, bông tuyết như bom dội xuống, xuyên qua lớp băng, mỗi một mảnh đều nện chính xác l*n đ*nh đầu Mộc Lư, chấn động đến mức mắt nó xẹt sao.
Hoa hồng đi vòng quanh lừa gỗ đóng băng hai bước, sờ sờ cằm: “Ai làm ra chuyện thiếu đạo đức như vậy chứ?”
“Còn ai vào đây.” Trên thềm đá, Long Nhất Trư ngáp, bĩu môi về hướng nội điện.
“Nha nha, con lừa kia, trộm linh lực bị phát hiện à.” Hoa hồng huýt sáo, vui sướng khi người gặp họa.
Long Nhị Lư bị đập đến đầu óc choáng váng não phình to trừng mắt, khiếp sợ nhìn Hoa Hồng.
“Nhìn cái gì mà nhìn, ngươi thật sự cho rằng chút tiểu xảo của ngươi có thể lừa được điện chủ à.” Hoa hồng nhún vai: “Trong điện ít người, điện chủ nhàm chán, mỗi ngày xem ngươi làm trò quỷ, nếu không đã sớm đem ngươi ra luyện rồi.”
Long Nhị Lư run lập cập, tai lừa rũ xuống, bốn vó mềm nhũn.
“Yên tâm đi, trước khi tìm thấy cây bồ đề mộc cuối cùng, ngươi không chết được đâu.” Hoa Hồng ngáp một cái, nhìn Long Nhất Trư: “Không đúng a, bao lâu nay điện chủ vẫn luôn mặc kệ con lừa này nhảy nhót ra sao, sao hôm nay lại bị ném ra ngoài rồi?”
Long Nhất Trư lạnh lùng đáp: “Con lừa này bị Bạch Thước phát hiện trộm linh lực, nó hứa hẹn dắt nha đầu kia đến Lãnh Tuyền cung làm tam cung chủ phu nhân.”
Hoa Hồng nhìn tuyết lớn bay múa đầy trời: “Khó trách tuyết lớn như vậy, hóa ra là tâm tình điện chủ không tốt.” Nói xong đá cục băng lừa kia một cái, khiến Mộc Lư càng thêm hoa mắt: “Nha đầu kia mới tới Hạo Nguyệt điện một năm, cô điện hoàng kim lưu ly đều bị muội ấy cho nổ hết bảy tám tòa, kỳ trân dị bảo trên đỉnh núi đều bị muội ấy hái trụi, ngươi có từng nhìn thấy vị trong chủ điện kia nhăn mày lần nào chưa? Điện chủ thật sự nhặt muội ấy về để luyện đan à? Ăn gì lớn mà ngu dữ vậy.”
Hoa Hồng tức giận bĩu môi, nắm Long Nhất Trư vào điện, để lại một mình Mộc Lư trợn mắt há mồm nghẹn ngào nhìn trời xanh.
Nội điện, ước chừng Bạch Thước đã đốt ba chậu than mới có thể xua tan đi hàn ý chấn động này.
Cũng không biết sao lại thế này, đêm nay cực Bắc lạnh đến mức kỳ cục, đường đường một Tiên quân như nàng vậy mà lại bị đông lạnh run cầm cập.
Sau khi con lừa kia giả chết đã bị đại yêu quái một chân đá ra ngoài, chết sống không rõ. Phạn Việt như thể không biết trong điện còn có người, cứ như chốn không người lật sách ra đọc.
Bạch Thước tựa như người tàng hình đứng trong một góc, cho đến khi chân đã tê rần cũng không ai nhắc gì tới nàng hết. Tiểu tán tiên bất đắc dĩ thở dài, đành mò túi Càn Khôn hóa ra một chén canh hoa đào nóng hổi mang đến cạnh vương tọa, lấy lòng đưa tới trước mặt Phạn Việt.
“Điện chủ, trời lạnh rồi, uống chén canh hoa đào cho ấm người đi.”
Làm như không nghe thấy, Phạn Việt thong thả lật sách, mí mắt cũng không nhấc.
“Ta vì luyện đan nên mới âm thầm đi vào điện của ngài, tiểu tiên tuyệt đối không có lòng không phục với điện chủ.”
Thái dương Hạo Nguyệt điện chủ nhếch lên, nén sự khó chịu vì nàng thoái thác đổ trách nhiệm hết chuyện này đến chuyện khác.
Nực cười! Toàn bộ kỳ trân dị bảo của Hạo Nguyệt điện nàng muốn thì cứ lấy, nàng muốn luyện đan gì chứ, còn muốn mò vào điện hắn.
“Thật đó!” Thấy Phạn Việt thờ ơ, Bạch Thước vội nhấc tay bảo đảm: “Linh thảo ở Tây sơn đã bị ta hái trụi, ta nghĩ con lừa đó do bồ đề mộc biến thành, nếu có thể lấy một miếng bồ đề mộc từ trên người nó, có lẽ có thể……”
“Sống chết có nhau?”
Lười nghe bán tiên này lừa dối, bàn tay lật sách của Hạo Nguyệt điện chủ dừng lại, hờ hững mở miệng.
Gì? Cái quỷ gì? Bạch Thước há hốc mồm, không biết làm gì mới phải.
Phạn Việt lại hừ ra bốn chữ: “Đường mật ngọt ngào?”
Bạch Thước sờ cằm, sao tám chữ này lại quen thuộc như vậy, có phải nàng mới nghe ai nói không?
“Tam cung chủ phu nhân Lãnh Tuyền cung, uy phong thật, có thể tung hoành khắp Yêu giới, ở ngôi miếu nhỏ này của bổn điện thật sự uất ức cho ngươi rồi.”
Cuối cùng Phạn Việt cũng ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn, lời nói ra lạnh như ướp băng ngàn năm.
Đến rồi! Rốt cuộc Bạch Thước cũng đã nhớ ra, đây không phải là mấy lời lúc con lừa kia lừa nàng nói sao? Không phải đại yêu quái thật sự cho rằng nàng đã bị mê hoặc chứ!
“Điện chủ! Oan uổng quá đi, đó là ta đang lừa con lừa đó! Cái gì Lãnh Tuyền cung Nhiệt Tuyền cung, ta chính là tiểu dược đồng của ngài, Hạo Nguyệt điện thật tốt a, ăn no mặc ấm, không thua gì những ngày tháng thần tiên hết.” Bạch Thước bắt lấy tay áo Phạn Việt: “Trừ phi ngài ở bên cạnh, nếu không ta sẽ không đi đâu hết, sống làm người Hạo Nguyệt điện, chết làm ma Hạo Nguyệt điện, nếu một ngày nào đó ngài không cần ta, ta sẽ tìm chỗ tự chôn mình! Đừng nói rời khỏi Hạo Nguyệt điện, cho dù cách xa ngài một trăm thước ta cũng không sống nổi!”
“Phụt!”
“Bịch bịch!”
Ngoài điện, Hoa Hồng nhịn không nổi nữa, cười khằng khặc, Long Nhất Trư ớn lạnh, cánh run lên, đập vào cột nhà.
Trời ơi, tên dở hơi từ đâu ra vậy nè, thật muốn nhìn xem biểu cảm bây giờ của điện chủ ha ha ha ha!
Trong điện, Bạch Thước liên thanh rống xong, đại điện lặng im không một tiếng động, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Phạn Việt đang nhìn mình giống như nhìn con ngốc.
Bạch bán tiên luôn luôn không biết xấu hổ hiếm khi ngượng ngùng, nàng gãi gãi đầu, thật cẩn thận kéo tay áo Phạn Việt.
“Điện chủ?”
Phạn Việt lấy lại tinh thần, theo bản năng muốn rút tay áo về, nhưng lại thoáng nhìn qua cánh tay tròn trịa đang khẩn trương níu lấy góc áo, động tác dừng lại, hừ nhẹ một tiếng, bưng canh hoa đào lên nhấp một ngụm.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi

Vô Tội
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ
Khuyết Danh