Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
2.
Edit + Beta: ALice
Sau khi sải bước đi vào đại sảnh lầu một của công ty xong, thì bước chân Cung Trầm chợt dừng lại, tầm mắt im lặng mà quét nhìn một vòng.
Nhưng lại không nhìn thấy được bóng dáng khiến hắn suy nghĩ muốn gặp kia.
Tức khắc.
Trong lòng Cung Trầm không khỏi có chút bực bội.
Cung Trầm đứng yên, nâng nâng cằm về phía lễ tân ở quầy lễ tân.
"Đi hỏi một chút."
Phía sau, bí thư lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.
"Cung tổng, là hỏi......?"
Cung Trầm nhàn nhạt mà liếc mắt nhìn y một cái.
Bí thư kinh ngạc một lát, đột nhiên hiểu ngầm.
Buổi sáng hôm qua, từ sau khi Alpha và Beta kia xuất hiện thì hành động của cấp trên lại khác thường lần nữa. Lúc này bảo y hỏi cái gì, đương nhiên không cần nói cũng biết.
Khương Thâm ngầm hiểu, đáp vâng sau đó nhấc chân đi đến trước quầy lễ tân.
Hai phút sau.
Khương Thâm quay trở lại bên cạnh cấp trên.
Khương Thâm thấp giọng nói: "Cung tổng, hai vị tiên sinh kia còn chưa tới."
Bí thư vừa nói xong, thì Cung Trầm nhíu mày nhấc chân liền đi.
Bí thư Khương Thâm mẫn cảm cảm thấy được, ngay lúc y vừa nói xong câu nói kia xong, thì trong một cái chớp mắt, tâm tình của cấp trên nhà mình liền trở nên cực kỳ ác liệt. Tin tức tố quanh quẩn trên người, cảm giác áp bách và lạnh lẽo cũng theo đó trở nên càng sâu.
Tin tức tố rượu vang đỏ khiến lưng người tê dại phiêu đãng trong không khí, từ từ tản ra tràn ngập.
Những chỗ mà Cung Trầm đi qua, không có người nào dám cười to ra tiếng.
Mọi người nín thở tĩnh khí, thở mạnh một hơi cũng không dám
Cung Trầm lạnh mặt, thẳng tắp mà đi về phía thang máy.
Trên đường, hắn nâng cổ tay, nhìn thời gian trên đồng hồ.
Bây giờ đã là 9 giờ hơn.
Đã là khi nào rồi mà vẫn chưa đến đây, dựa vào thái độ khinh mạn như thế mà còn muốn hắn đầu tư sao?
Nếu đổi lại người khác, thì sớm đã bị hắn liệt vào sổ đen.
......
Lúc này, bên kia.
Địch An khoan thai tới muộn.
Sở Thẩm Lộ ở trong công ty chờ đến lo lắng khó nhịn, thấy Địch An cuối cùng cũng đến, hắn thở phào một hơi đồng thời nhịn không được theo đó có chút phát điên hỏi: "Địch An sao bây giờ cô mới đến? Tôi chờ cô sắp một tiếng rồi đấy!"
Địch An vẻ mặt tủi thân.
Omega ủy khuất, "Hôm nay tôi thật sự có dậy sớm, nhưng ai biết được, sớm không kẹt xe muộn không kẹt xe, cứ cố tình lại kẹt xe ngay lúc tôi đi làm chứ."
Sở Thẩm Lộ duỗi tay vò vò đầu mình, bất đắc dĩ thở dài.
"Thôi thôi, thời gian không đợi người."
"Đừng lề mề ở công ty nữa, bây giờ chúng ta liền xuất phát."
Omega nghe tiếng, vội vàng nói câu từ từ.
Sở Thẩm Lộ bước chân chợt dừng, quay đầu lại.
"Làm sao vậy, còn chuyện gì cần phải xử lý sao?"
Omega ừm một tiếng, sau đó liền cúi đầu lấy ra bốn phần bữa sáng còn đang nóng hầm hập từ trong túi xách của mình.
Bước chân cô nhẹ nhàng mà đặt ở chỗ làm việc của bốn vị đồng nghiệp.
Omega nhiệt tình săn sóc nói: "Nhớ rõ phải nhanh chóng ăn, đừng để lạnh!"
Làm xong những việc này, Omega mới lại lần nữa mà trở lại bên cạnh Sở Thẩm Lộ.
"Xong rồi sếp, bây giờ chúng ta có thể xuất phát rồi."
Sở Thẩm Lộ không nói gì mà liếc mắt nhìn Omega một cái.
Omega mờ mịt mà đối diện với hắn.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, sau một lúc lâu cũng không ai nói gì.
Đợi nửa ngày cũng không đợi được bất cứ động tác nào của Omega, vẻ mặt Sở Thẩm Lộ không khỏi tội nghiệp nói: "Địch An, vậy bữa sáng của tôi đâu?"
Địch An nghe xong liền trợn mắt, không chút nghĩ ngợi: "Thì tự sếp bỏ tiền túi ra mua đi nha!"
Sở Thẩm Lộ buồn bực bĩu môi: "Dựa vào cái gì tôi phải tự mua chứ, cô thật là phân biệt đối xử!"
Địch An không chút do dự gật đầu: "Đúng vậy, tôi chính là phân biệt đối xử đó."
Sở Thẩm Lộ: "......"
Sở Thẩm Lộ lẩm bẩm lầm bầm, nhấc chân liền đi.
"Omega thật đáng ghét......"
Đi vào bãi đỗ xe, hai người một trước một sau mà lên xe.
Sở Thẩm Lộ ngồi ở ghế điều khiển khởi động xe.
Địch An ngồi ở ghế phụ, lấy ra túi trang điểm, động tác thành thạo mà bắt đầu trang điểm cho mình.
Địch An nhanh chóng đánh một lớp nền mỏng, lại thoa son môi màu đỏ thanh nhã. Sau đó quay đầu lại nhìn về phía Sở Thẩm Lộ, hơi có chút thấp thỏm hỏi: "Kiểu trang điểm này được không? Tôi sợ trang điểm quá đậm sẽ khiến chủ tịch tập đoàn Minh Uyên phản cảm."
Sở Thẩm Lộ không xác định nói: "Tôi cũng không biết...... Vậy cô cảm thấy kiểu trang điểm nào thích hợp, thì cứ trang điểm kiểu đó đi."
Địch An cảm thấy, nếu đi gặp chủ tịch của tập đoàn lớn, thì trang điểm đơn giản một chút hẳn là sẽ không dẫm phải điểm cấm kỵ.
Nghĩ như thế xong, cô cất túi trang điểm vào trong túi xách, tiếp theo bắt đầu lật xem bản ghi chú hợp đồng trong túi công văn của Sở Thẩm Lộ, cùng với các tư liệu liên quan đến công ty.
Thân phận hiện tại của cô là bí thư của sếp, vậy chắc chắn phải biết tư liệu liên quan đến công ty và nội dung hợp đồng.
Omega đang buồn rầu mà im lặng nhớ kỹ, đột nhiên, cô nhớ tới cái gì, quay đầu nhìn về phía vị trí điều khiển.
Địch An khẩn trương hỏi: "Đúng rồi, sếp, sau khi gặp được vị Cung tổng kia thì có gì cần phải chú ý sao? Tỷ như là nói chuyện không thể quá nhỏ giọng hay gì đó?"
"Tôi cũng không biết nữa." Sở Thẩm Lộ lắc đầu thở dài, "Tối hôm qua tôi còn tra thử tư liệu, nhưng cũng chẳng tra ra được gì."
Địch An nhíu mày, khó hiểu: "Không phải hôm qua sếp đã gặp được vị Cung tổng kia rồi sao?"
Sở Thẩm Lộ vò đầu, vẻ mặt trong lúc nhất thời có chút quẫn bách, "Cũng chỉ liếc mắt thấy một cái thôi, còn chưa kịp nói lời nào nữa."
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Mặc Y Bạch

Cô Đơn Địa Phi
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Tiểu Tinh

Akay Hau

Vô Tội