Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Chương 292
Lúc này, nhân viên công ty từ bốn phương tám hướng tập trung về.
Lâu Hân Duyệt vội bước lên trước nhỏ giọng nói: “Đạo diễn Kỳ, bình tĩnh lại, ở đây là địa bàn của sếp Bách, làm loạn sẽ bị sếp Bách thấy đó, sẽ bị mắng một chặp nữa cho xem.”
Kỳ Anh Tư gật đầu, thả lỏng tay chỉ về phía Nhậm Chỉ Lan: “Nể mặt mũi sếp Bách, hôm nay tha cho cô, lần sau còn dám càm ràm, ông đây tát chết con đàn bà thối tha cô!”
Nói xong nhổ một bãi nước miếng về phía Nhậm Chỉ Lan, rồi ôm eo Lâu Hân Duyệt đi mất.
Nhậm Chỉ Lan vừa đau vừa nhục nhã.
Một người quỳ trên đất khóc lóc nỉ non, mọi người bốn phía nhìn trò hề, một người giúp đưa giấy cũng chả có.
Giải Trí Bách Khoa, thối nát từ bên trong.
Ánh nắng tươi đẹp, hương hoa lan tỏa.
Nhậm Chỉ Lan đau đớn khắp người quay lại công viên Hoa Hải, một người ngồi dưới bậc thang, tay nắm chặt mặt dây chuyền thủy tinh, nghĩ về người đàn ông trong kí ức.
“Hàn Phi, anh đang ở đâu?”
“Anh còn sống không?”
“Em rất nhớ anh.”
Lúc này, thanh âm quen thuộc truyền đến.
“Dì Lan.”
Là Giang Nghĩa.
Nhậm Chỉ Lan vội cất dây chuyền đi, vươn †ay lau nước mắt, đổi thành bộ dáng tươi cười.
“Nghĩa, con đến rồi?”
“Vâng, đến đây nhớ về khoảng khắc cùng ba với em trai.”
Giang Nghĩa ngồi kế bên Nhậm Chỉ Lan, nhạy bén phát hiện vết tích khóc lóc của Nhậm Chỉ Lan, còn ở trên người, trên mặt đều có dấu vết bị đánh.
Mặt anh lập tức xệ xuống.
“Dì Lan, ai đánh dì?”
“Hả? Sao?” Nhậm Chỉ Lan vội phủ nhận: “Không có, không có việc gì cả.”
Giang Nghĩa nói: “Dì Lan, con làm lính ở biên giới phía Tây năm năm rồi, mỗi ngày sống dưới lưỡi dao cái búa, có phải bị đánh hay không, lướt mắt đã nhìn ra, nói với con, ai làm?”
Thấy ánh mắt hung ác của Giang Nghĩa, nếu nói tên Kỳ Anh Tư ra, không biết Giang Nghĩa có liều mạng với ông ta không nữa.
Nhậm Chỉ Lan không phải muốn bảo vệ Kỳ Anh Tư, mà lo Giang Nghĩa sẽ kích động làm chuyện gì hối hận không kịp, bà muốn bảo vệ Giang Nghĩa hơn tất cả.
Dù sao, Giang Nghĩa là con trai Giang Hàn Phi.
“Nghĩa, con đừng suy đoán linh tinh, dì chỉ bị té khi đi đường, không ai đánh dì hết, thật đấy.”
Giang Nghĩa híp mắt lại, dì Lan không chịu nói, có hỏi cũng khổ công.
Anh cố ý cười để giảm bớt căng thẳng: “Vậy sao, thì ra là con nhầm lẫn.”
Vừa nói, tay Giang Nghĩa với vào túi quần sờ vào máy nghe lén, với tốc độ mặt thường khó thấy được bỏ vào túi của Nhậm Chỉ Lan mà không bị phát giác chút nào.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh

Cô Đơn Địa Phi

Mặc Y Bạch
Hương Tô Thúy Thúy Cầu
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Akay Hau

Tiểu Tinh

Vô Tội