Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Nhảy xong mới thấy bên có hang nhỏ hơn hang chó chút. Chắc động vật đào.
Tôi cắn răng chui vào. Không chui không được, đứng ngay mộ, cúi đầu là thấy tôi.
Vào hang, tôi hiểu mùi hôi thối từ đâu. Dưới lòng đất là vô số nhục thái tuế.
Nhưng thứ nuôi dưỡng chúng lại là từng bộ hài cốt phụ nữ mục rữa.
Xung quanh là vô số bé gái. Các cô bé bị trói chặt vào chính xương cốt của mình, trơ mắt nhìn tất cả, cuối cùng cũng chỉ có thể chờ đến ngày hồn phi phách tán.
Bốn cỗ quan tài người lớn đặt quanh đó. Trong hai cỗ đã có người nằm.
Hai cỗ còn lại rõ ràng là quan tài mới đóng, trên nắp còn khắc tên. Một cỗ đề: Đinh Mộc.
Bên cạnh là một cỗ quan tài trống.
Vậy nên…
Ngay từ đầu, đây đã là một vụ mưu sát. Ngày sinh tháng đẻ của Đinh Mộc bị lộ ra ngoài.
Tôi không có thời gian nghĩ kỹ những vòng vo phía sau đó. Vài tiếng phanh xe vang lên trên đầu tôi, sau đó là một giọng nam rất ôn hòa: “Ban đầu đã nói là hôm nay. Rốt cuộc khi nào mới được?”
Vài giây sau, vang lên giọng một thiếu niên: “Lục thiếu yên tâm. Tôi đảm bảo trong mấy ngày này linh chi thịt chắc chắn sẽ mọc hoàn chỉnh. Chỉ là… nguyên liệu vẫn còn thiếu một chút.”
“Mấy ngày?” Người đàn ông cười khẽ. “Cậu chờ được, nhưng cô tôi chờ không nổi. Chỉ cần cậu làm lỡ việc của tôi, tôi sẽ biến cậu thành nguyên liệu.”
“Trong làng có người báo cảnh sát rồi. Lát nữa tìm người xử lý. Khi cần thì phóng hỏa đốt cả làng. Đừng để ai phát hiện nơi này nữa. Chỉ đốt làng thì vẫn còn quá rẻ cho đám người đó. Tôi muốn tất cả bọn chúng đời đời không được siêu sinh.”
Tôi hít một hơi lạnh, trong lòng trào lên hận ý.
Giọng nam kia chợt dừng lại: “Con bé tên Đinh Mộc đó… may mà chưa chết. Nghe nói được người cứu, hiện vẫn đang ở ICU bệnh viện Viễn Phương. Chắc sẽ thành người thực vật thôi. Thời gian của cậu không còn nhiều.”
Tim tôi đập dồn dập. Đinh Mộc được cứu rồi. Mộc Mộc chưa chết.
Tôi bỗng nhận ra mình mắc một sai lầm cơ bản, tôi chưa từng xác nhận thi thể. Khi nhìn thấy cái xác kia, đầu tôi hoàn toàn tê liệt. Sau đó lại bị Đinh Mộc kéo đi, một chuỗi phản ứng dây chuyền khiến tôi không kịp trở tay. Trong tiềm thức, tôi mặc định rằng cô ấy đã chết. Không ngờ đó chỉ là hồn lìa xác trong trạng thái cận tử.
Vậy thì lời “bút tiên” nói mới có thể giải thích, nếu Đinh Mộc chết, là vì tôi. Vì tôi thấy chết không cứu.
Đinh Mộc còn sống. Chỉ cần tôi đưa hồn phách cô ấy trở lại bệnh viện, tôi có cách cứu cô ấy tỉnh lại.
Tuyệt vời. Cuộc đời tôi lại bừng lên một tia hy vọng mới. Tôi gần như muốn bật cười vì sung sướng.
Ngay giây sau, phân sổ sinh tử của tôi cập nhật.
Mùng Ba Tết.
Bệnh viện Viễn Phương.
Đinh Mộc.
Dòng thông tin câu hồn ấy vẫn tồn tại, ngoại trừ giới tính, tất cả đều “chưa rõ”.
Vậy nghĩa là tôi còn ba ngày. Ba ngày để lợi dụng bug của sổ sinh tử, đưa hồn phách Đinh Mộc về lại thân xác. Cô ấy có thể sống lại.
Tôi hận không thể quỳ xuống hôn đất.
“Lão địa gia, người tốt quá! Con sẽ bảo ba con hầu hạ người cả đời!”
Một ý nghĩ khác chợt lóe lên. Có khi nào ngay từ đầu, dòng câu hồn “chưa rõ” đó không phải dành cho Đinh Mộc?
Khi tôi đến nơi, đã loại trừ cô bé Tiểu Mộc vốn đi cùng bà nội kia. Con bé có tên, đã có trong sổ sinh tử, đã nhận quỷ tâm, là một dã quỷ thực sự lang thang nhân gian.
Đến đây, manh mối mà Càn Khôn Kính cho tôi coi như kết thúc. Tôi đã biết được sự thật mình muốn, dù chỉ là một phần.
Tôi còn đang lén vui mừng, thì giọng nam kia lại vang lên: “Tôi không chờ được nữa. Bạn tôi trong cục cảnh sát vừa nói, nơi này không an toàn. Trong hôm nay phải đào hết mấy thứ này cùng ‘phân bón’ dưới đất lên. Tôi sẽ mời thầy phong thủy tìm chỗ khác tốt hơn.”
“Được thôi, nhưng phải thêm tiền.” Vẫn là giọng thiếu niên lười nhác.
Tiếng động cơ xe lại vang lên. Đám người đó đến rầm rộ, rồi cũng rầm rộ rời đi.
Tôi vừa định thở phào, thì nghe thấy tiếng xẻng đào đất ngay trên đầu. Giây sau, một lưỡi cuốc bổ xuống chỗ tôi nằm, chỉ thiếu chút nữa là xuyên thủng thiên linh cái.
Nếu tôi chui ra, chắc chắn sẽ đánh rắn động cỏ. Nhưng không chui ra thì sẽ chết ở đây.
Tôi cuống lên như kiến bò trên chảo nóng. Đi thì bị phát hiện, không đi thì chết. Đối với bọn họ, tôi đúng là “đạp phá giày sắt không tìm thấy, tự nhiên có được chẳng tốn công”.
Tôi mà chết ở đây, khỏi cần đốt vàng mã năm nay, xách đồ xuống dưới luôn cho rồi.
Tôi gọi ba trong lòng: “Ba! Cứu con!”
Ba mươi giây trôi qua. Không có hồi âm.
Thôi kệ. ba đúng là không đáng tin.
Tôi bất chấp tất cả, chuẩn bị chui ra từ cái hố cũ. Đánh rắn động cỏ còn hơn chết tại chỗ.
Kết quả, khi tôi vất vả bò ra được, những kẻ đào hố đã ngã rạp xuống đất.
Giữa gió lạnh, một người phụ nữ đứng đó, trong tay cầm viên gạch xanh dày. Dưới đất còn hai người nữa, sau đầu rỉ máu.
Thủ pháp này quen lắm. Chính là người vừa thừa lúc hỗn loạn thả tôi ra. Trên người tôi đến giờ vẫn còn khoác áo lông của cô ấy.
Nghĩ đến đó, tôi mới chợt nhận ra mình lạnh đến mức tê dại. Chân mềm nhũn, tôi ngã sụp xuống đất.
Cô ấy cầm gạch bước về phía tôi. Ánh mắt dần trở nên xa lạ, như thể không còn nhận ra tôi nữa. Có lẽ cô nghĩ tôi là đồng bọn của bọn đào hố.
“Tất cả đều phải chết… Tất cả đều phải chết…”
Cô lảo đảo tiến về phía tôi, chỉ còn chút hơi tàn chống đỡ. Trên người chỉ còn một chiếc sơ mi rách lỗ chỗ. Quần bị dao rạch tả tơi, lạnh buốt trong gió đêm.
Thế nhưng gió lạnh dường như né tránh cô. Cô càng đến gần, tôi càng cảm thấy rét buốt thấu xương.
Chuyện gì thế này?
Cô giơ viên gạch lên nhìn tôi, hơi thở dồn dập.
“Tất cả… đều phải chết…”
Chưa kịp để tôi giải thích, cô đã ngất xỉu.
Tôi vội chạy tới sờ tay và mũi cô. Hơi thở còn đó, nhưng lạnh như băng.
Lúc còn tỉnh táo, cô đã đưa chiếc áo chống lạnh duy nhất cho tôi.
Tôi quay đầu nhìn quanh.
Không một bóng người.
Hai người nằm dưới đất kia không tính.
Tôi cởi áo lông trên người trả lại cho cô ấy. Chiếc áo vẫn còn giữ nhiệt của tôi, bao bọc lấy cô, nhưng vẫn quá mỏng.
Tôi ba bước thành hai, chỉ mặc đồ lót chạy đến chỗ hai gã đàn ông bị cô đập ngất, vừa tay vừa chân l*t s*ch áo lông siêu ấm trên người họ. Một chiếc tôi quấn kín lấy mình, một chiếc nữa đắp thêm cho cô.
Lúc này tôi mới thở phào, cảm giác như mình sống lại.
Chắc… không sao đâu nhỉ?
Trong chốc lát chắc không chết cóng được đâu.
Tôi tự an ủi.
Tôi quay sang nhìn người phụ nữ đã cứu tôi, lại còn đưa áo cho tôi.
Cô ấy nằm đó, tóc rối bời, giữa hai hàng mày khóa chặt như chứa đựng vô vàn tâm sự không nói thành lời.
Tôi thử đưa tay vuốt phẳng trán cô, mong giúp cô an thần.
Không có tác dụng.
Cô rốt cuộc là ai?
Ý tôi là, bỏ qua thân phận là vợ của Lý Hùng và mẹ của hai đứa trẻ… cô là ai?
Tôi gọi sổ sinh tử, nhắm mắt tưởng tượng gương mặt cô.
“Chưa rõ.”
Nghi vấn cũ được giải, nhưng một ẩn số mới ập đến.
Cô chính là “chưa rõ”.
Một người sống sao có thể là “chưa rõ”?
Trừ phi cô không có tên.
Hoặc đã bị tất cả mọi người quên lãng.
Nếu vậy, xuống âm phủ cũng chỉ là kẻ vô danh.
Làm sao có thể xuất hiện trên sổ sinh tử của tôi?
Bỗng tôi lóe lên một ý nghĩ.
Đang lo không có cớ đến bệnh viện Viễn Phương, tôi lại rón rén chạy về phía hai gã kia, lục điện thoại của họ, mở bằng vân tay.
Tôi gọi 120 của bệnh viện Viễn Phương, nói rõ địa điểm, bảo họ đến nhanh.
Nơi này thật sự hẻo lánh.
Đợi họ đến, đã qua một tiếng đồng hồ.
Lúc ấy đã hai giờ sáng.
Tôi nhìn tận mắt thấy lông mày hai gã kia phủ trắng sương giá.
Tôi canh đúng thời điểm, khi xe cứu thương sắp tới thì giả vờ ngất.
Tôi sợ nếu chỉ mình tôi tỉnh, bệnh viện sẽ bắt tôi trả tiền tạm ứng viện phí cho ba người kia.
Tôi buồn ngủ quá.
Vốn định giả ngất, ai ngờ vừa chạm đất đã ngáy luôn.
Đó là lời kể của chị y tá thay thuốc cho tôi sau này.
“Lúc chúng tôi đến cấp cứu, thấy bốn người nằm dưới đất, suýt nữa bị dọa chết. Y tá trưởng bảo đừng hoảng, hỏi chúng tôi có nghe thấy tiếng gì không. Sau đó mới phát hiện là cô đang ngáy.”
“Chúng tôi gọi hai y tá cũng không đánh thức được cô. Y tá trưởng bắt mạch nói cô vì đại bi rồi đại hỉ, cảm xúc tiêu hao quá lớn, nên đưa cô về bệnh viện truyền dịch bổ sung năng lượng.”
Tôi cạn lời.
Xấu hổ chết đi được.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Mặc Y Bạch

Cô Đơn Địa Phi
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Akay Hau

Tiểu Tinh

Vô Tội