Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Khương Cửu Sênh bật cười: “Quả nhiên là nói dối à.” Cô buông tay ra, lưỡi dao nhuốm máu vỗ nhẹ lên mặt hắn. Cô đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống hắn: “Vậy vị cô chủ kia của anh chưa từng nói với anh rằng, Khương Cửu Sênh rất giảo hoạt sao?”
Cô vừa dứt lời thì cửa thang bộ bị đẩy ra.
“Sênh Sênh!”
Khương Cửu Sênh quay đầu nhìn.
Tạ Đãng chạy tới, ôm chầm lấy cô: “Bà đừng có đi đâu hết, tôi nhớ lại cả rồi. Có người muốn hại bà đấy.”
Cậu ôm cô rất chặt.
Khương Cửu Sênh sững sờ mất một lúc mới kịp phản ứng, bên tai là tiếng hít thở gấp gáp của Tạ Đãng. Cô hơi lùi lại phía sau một chút, nói: “Ừ, tôi biết rồi.”
Liên kết tất cả nguyên nhân hậu quả lại thì là có người muốn giết cô, nên Tạ Đãng là người biết rõ sự việc mới bị diệt khẩu.
“Xin lỗi cậu, tai nạn xe cũng là vì tôi mà ta.” Giọng điệu của cô rất nặng nề.
Một tay Tạ Đãng ôm lấy cô, một tay đưa lên xoa đầu cô. Cậu làm cho tóc cô rối bù cả lên mới chịu thôi, cũng nghiêm túc sửa lại: “Năng lực tổng kết khái quát của bà chẳng ổn tí nào, nguyên nhân dẫn đến tai nạn xe cộ là do tôi đi nghe lén đấy chứ.”
Biết rõ cô tự trách mình, nên cậu chỉ dùng một câu đó để gạt đi thôi.
Bất kể nguyên nhân là vì cái gì, dù sao, học trò của nhà họ Tạ cậu đây, làm sao cậu có thể không quản được chứ?
Cô lại lùi về sau thêm chút nữa: “Sao cậu biết tôi đang ở đây?”
“Tôi nhìn thấy bà chạy vào.” Có điều, cô chạy nhanh quá nên cậu đuổi theo không kịp. Trong lòng cậu lúc này vẫn còn đang sợ hãi nên nhất thời ôm cô đến quên cả buông tay.
Khương Cửu Sênh nhắc cậu: “Cậu buông tôi ra được rồi đấy.”
Tạ Đãng xấu hổ, lại đưa một tay lên vò loạn mái tóc của cô rồi mới buông ra: “Ôm chút cũng có chết đâu!” Là ai làm hại cậu lo rối gan rối ruột hả? Ôm tí thôi cũng không cho ôm! Loại người này ấy à, phải bị trục xuất ra khỏi sư môn mới đúng!
Khương Cửu Sênh dở khóc dở cười: “Tay cậu đang chảy máu kìa.”
Lúc rút kim tiêm ra, cậu bị cào vào mu bàn tay nên giờ vẫn còn đang rướm máu.
“Cũng chẳng chết người được.” Cậu buông tay ra, liếc nhìn vết máu trên mu bàn tay, rồi dùng đầu ngón tay lau bừa đi: “Sao điện thoại của bà không gọi được thế?” Làm cậu còn tưởng cô bị hại rồi, suýt nữa sợ chết khiếp đây này.
Cô đáp: “Lúc đánh nhau bị rơi nên hỏng rồi.”
Đánh nhau á?
Bây giờ Tạ Đãng mới để ý đến còn có một người đang nằm trên mặt đất. Hắn nằm bò ra ở đó như chết rồi vậy. Cậu dùng đầu mũi chân đạp một cái: “Đây là ai?”
Lâm Thăng nằm trên sàn nhà quay đầu sang rồi chợt trợn trừng mắt kinh ngạc.
Tạ Đãng bật cười nói: “Ha ha, đúng là oan gia ngõ hẹp nhỉ.” Cậu quay sang mách với Khương Cửu Sênh: “Sênh Sênh à, chính thằng ôn này đâm xe vào tôi đấy.”
Khương Cửu Sênh liếc một cái, hỏi lại: “Là hắn à?”
Tạ Đãng đầy vẻ phẫn nộ: “Chính hắn đấy!”
Thằng chó ôn vật này!
Hừ, dám đâm cậu đây à! Cậu nhìn quanh bốn phía tìm thứ để đánh người, nhưng ở trong cầu thang thoát hiểm chẳng có gì cả, chỉ có mỗi cái bình cứu hỏa. Cậu đang định bước tới gỡ ra thì bị Khương Cửu Sênh kéo lại.
“Vết thương của cậu còn chưa khỏi, để tôi đánh giúp cậu cho.”
Khương Cửu Sênh bước tới, nhấc cái bình cứu hỏa lên.
Lâm Thăng cuống quít lắp bắp kêu lên: “Cô… cô định làm gì hả?”
“Không phải quá rõ ràng rồi sao?” Khương Cửu Sênh hất nhẹ cái bình cứu hỏa trong tay: “Đánh anh chứ làm gì.” Nói xong, cô nhấc bổng cái bình cứu hỏa lên, đập thẳng xuống đầu Lâm Thăng.
“Á…”
Choang một tiếng, hai mắt Lâm Thăng trợn trắng rồi ngất xỉu.
Chịu đòn kém thật đấy.
Vết thương của Tạ Đãng, còn cả vết thương của Mặc Bảo nữa. Chỉ đánh có một cái thế này chẳng bõ tức gì cả. Khương Cửu Sênh lại nhấc bình cứu hỏa lên.
Tạ Đãng vội vàng túm lấy tay cô, gỡ bình cứu hỏa xuống: “Đủ rồi đủ rồi, lỡ tuột tay gây ra án mạng một cái thì không dễ xử lý đâu.”
Cô đặt bình cứu hỏa về chỗ cũ, nói với Tạ Đãng: “Cậu gọi điện thoại cho Vũ Văn đi, bảo anh ấy đưa tên này đi thẩm vấn, thẩm vấn xong lại giao cho bên đồn cảnh sát.”
Tạ Đãng gật đầu đáp: “Được rồi!”
Khương Cửu Sênh bước xuống cầu thang, nhặt túi và điện thoại của mình lên: “Tôi về nhà đây.”
Tạ Đãng nhoài người lên tay vịn cầu thang, đứng từ bên trên nhìn xuống, gọi với theo: “Sao vội thế? Chờ Vũ Văn tới rồi hãy đi.”
Cô lắc đầu, giọng điệu rất nghiêm túc: “Hôm nay Thời Cẩn không cho tôi đi ra ngoài.”
Khóe môi Tạ Đãng giật run lên, xua tay: “Thôi cút đi cho được việc.” Cút mau mau lên!!!
Lúc Khương Cửu Sênh rời khỏi bệnh viện cũng đã gần 2 giờ rồi. Bên phía bến phà Thương Giang hẳn cũng đã bắt đầu.
Tần Tiêu Chu dừng xe vào sát lề.
Người con gái ở ghế phụ lái nhìn ra ngoài cửa sổ xe một cái: “Anh Tư, anh đưa em đến bến phà làm gì vậy?”
Cô gái kia có đôi mắt hoa đào, trang điểm rất nhạt, lúc không cười, nhìn cô ta hơi lạnh lùng.
Đó chính là Hàn Miểu chứ không ai khác.
Rõ ràng đường nét khuôn mặt giống nhau như vậy, nhưng sao hắn ta cứ thấy chướng mắt thế nhỉ. Tần Tiêu Chu chán chẳng buồn nhìn cái khuôn mặt đó của cô ta: “Chẳng phải cô muốn debut sao? Tôi cho cô cơ hội.”
Sắc mặt Hàn Miểu rất thản nhiên: “Cơ hội gì?”
Giọng điệu của Tần Tiêu Chu rất nghiêm túc đường hoàng, nói như thật: “Hẳn là cô cũng biết rồi. Tuy tôi mang tiếng là có chức có quyền trong công ty giải trí Tần Thị, nhưng người làm chủ thực sự vẫn là Tần Tiêu Dật em gái tôi. Nếu tôi muốn lấy danh nghĩa của Tần Thị ký hợp đồng với cô, thì dù thế nào cũng phải có một lý do đủ để thuyết phục người ta.”
Danh tiếng của Khương Cửu Sênh rất tốt, bối cảnh lại hùng mạnh, hơn nữa, fan của cô ấy rất bênh vực thần tượng. Với khuôn mặt này của Hàn Miểu mà debut thì không dễ dàng gì. Chỉ sợ cô ta vừa xuất hiện trên màn ảnh cũng đã bị chửi cho sấp mặt rồi ấy chứ. Thế nên, dù cô ta đã tốt nghiệp trường điện ảnh mấy tháng, nhưng chẳng có công ty giải trí nào ký hợp đồng cả.
Cô ta ngước mắt lên nhìn hắn, hỏi: “Thế thì sao?”
Tần Tiêu Chu nói nửa giả nửa thật: “Thế nên, cô phải cho tôi nhìn thấy kỹ năng diễn xuất của cô mới được. Tôi muốn thử khả năng của cô.”
Cô ta như có vài phần hứng thú, đuôi mắt nhướn lên: “Thử như thế nào?”
Tần Tiêu Chu quay cửa kính xe xuống, chỉ về phía cách đó không xa, bịa ra nói với vẻ rất đường hoàng: “Cô nhìn thấy không? Ở trong kho hàng kia đang quay một bộ phim cảnh sát bắt tội phạm. Giờ cô phải đóng vai nữ chính. Nam chính đang đứng trên bờ vực sinh tử ở trong đó, cô phải đi vào đồng cam cộng khổ với anh ta, thể hiện tình cảm sâu nặng của nam nữ chính. Rất đơn giản, vai của cô chỉ có hai câu thoại thôi.”
Phim cảnh sát bắt tội phạm á?
Hàn Miểu nhìn quanh một vòng rồi nhìn Tần Tiêu Chu, như cười như không nói: “Anh Tư, anh nghĩ em là con ngốc à?”
Không ngốc, nhìn cô gái này vô cùng tinh ranh xảo quyệt là đằng khác.
Tần Tiêu Chu cũng chẳng buồn vòng vo Tam quốc với cô ta nữa: “Cô chỉ cần nói có làm hay không thôi?” Hắn nói thẳng điều kiện ra: “Chỉ cần cô giúp tôi làm việc này, công ty giải trí Tần Thị lúc nào cũng hoan nghênh cô. Cô muốn nổi tiếng, tôi sẽ lăng xê cho cô nổi tiếng.”
Hắn vừa dứt lời thì một tiếng ‘pằng’ vang lên.
Là tiếng súng! Nó vọng ra từ kho hàng số bảy.
Không phải phim cảnh sát bắt tội phạm, mà lại hiện trường đấu súng hàng thật giá thật đó chứ. Hàn Miểu nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc rất bình thản: “Nếu em ném luôn cả tính mạng vào trong đó thì sao?”
Tần Tiêu Chu nghiêm túc suy nghĩ rồi đáp: “Bản thiếu gia sẽ cho cô một tang lễ hoành tráng nhất, hơn nữa, cũng sẽ bồi thường tiền bạc hậu hĩnh cho người nhà của cô.”
Hàn Miểu bật cười rồi hỏi thêm: “Anh Tư, có thể cho em mười phút không?” Cô ta giải thích: “Dù sao em cũng cần phải gọi một cú điện thoại để sắp xếp hậu sự chứ.”
Tần Tiêu Chu rất thoải mái đồng ý.
Cô ta xuống xe, đi cách ra một đoạn mới gọi điện thoại. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh: “Là tôi đây.”
Không đến mười phút, chỉ tầm ba bốn phút thôi, Hàn Miểu đã cúp điện thoại. Cô ta không lên xe mà đứng bên ngoài cửa sổ nhìn Tần Tiêu Chu: “Không phải anh muốn em thử vai sao? Không có lời thoại à?”
Tần Tiêu Chu mỉm cười, khá hài lòng với sự biết điều của đối phương: “Cô chỉ cần đi vào đó, gọi mấy câu ‘Thời Cẩn’ thôi là được.” Hắn lại nhắc thêm: “À, nhớ phải gọi thật tình cảm vào đấy nhé.”
Hàn Miểu gật đầu rồi quay người đi tới kho hàng số bảy. Đám đàn ông đội mũ trùm đầu ở hai bên kho hàng thoáng nhìn thấy cô ta bèn kinh ngạc trợn trừng mắt lên.
Cô ta đẩy cánh cửa sắt của kho hàng ra, bước vào trong.
“Thời Cẩn.”
Thời gian lại quay trở về 5 giờ chiều.
Bác sĩ Thành chủ nhiệm Khoa Ngoại tim mạch tốn mất ba tiếng đồng hồ phẫu thuật với gắp được đạn ra cho bệnh nhân. Bệnh nhân tạm thời thoát khỏi cơn nguy kịch, hôn mê bất tỉnh.
Bác sĩ Thành bước ra khỏi phòng mổ, nói: “Bác sĩ Thời đừng lo lắng quá, cô Khương đã thoát khỏi cơn nguy hiểm rồi.”
Thời Cẩn cụp mắt xuống, nói: “Cảm ơn anh.”
Ca mổ vừa kết thúc, bậc thầy âm nhạc Tạ Mộ Chu tới đây đau lòng khóc ầm lên một trận.
Sau đó, ông cụ nhà họ Từ cũng tới, cũng đau lòng gào khóc không thôi.
Đến cuối cùng, hai ông cụ cùng nhau khóc, bác sĩ Từ Thanh Bách đứng bên cạnh khuyên nhủ hết lời cũng không làm hai ông cụ ngừng những giọt lệ bi thương này lại được.
Khoảng 5 giờ rưỡi, người của phía cảnh sát cũng tới đây. Mọi người của Khoa Ngoại tim mạch đều nhìn thấy bác sĩ Thời nổi trận lôi đình, đánh cả cảnh sát. Sau đó nữa, cảnh sát hình sự lấy lý do tấn công cảnh sát, tống bác sĩ Thời lên xe.
6 giờ đúng, xe cảnh sát đưa Thời Cẩn về đến Ngự Cảnh Ngân Loan.
Triệu Đằng Phi ngừng xe lại, không nhịn được bèn quay sang nhìn Thời Cẩn, chỉ vào mặt mình, nói: “Bác sĩ Thời này, lần sau anh ra tay nhẹ chút được không, anh nhìn mặt tôi sưng hết cả lên rồi này.”
Thời Cẩn lịch sự xin lỗi: “Xin lỗi anh, tôi không khống chế được lực đánh.”
Dáng vẻ quân tử lịch lãm này thì anh ta còn nói gì được nữa chứ. Triệu Đằng Phi l**m khóe môi bị đánh rách của mình: “Vậy lần sau anh khống chế chút đi.”
Thời Cẩn vẫn có vẻ rất tốt tính dễ nói chuyện: “Ừ.”
Triệu Đằng Phi cạn lời.
Anh ta xoa cằm, không biết có chỗ nào kỳ quái, nhưng dù sao anh ta cũng vẫn cảm thấy rất kỳ quặc.
Thời Cẩn mở cửa, xuống xe.
Hoắc Nhất Ninh hỏi với theo: “Không bàn chuyện vụ án với tôi trước sao?” Anh vẫn còn đầy một bụng nghi vấn đây này.
Thời Cẩn đóng cửa xe lại, nói: “Không vội.” Rồi anh bổ sung thêm: “Sênh Sênh nhà tôi còn đang chờ tôi về, những chuyện khác để nói sau đi.” Nói xong, anh bước thẳng vào trong khu chung cư, bước chân hơi vội vã.
À vâng, trời đất bao la, chỉ có vợ ta là to nhất.
Hoắc Nhất Ninh bật cười rồi quay đầu xe.
Thời Cẩn đẩy cửa ra, Khương Cửu Sênh đang ngồi ngay bậc thềm ngoài cửa chờ anh. Cô ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Cuối cùng anh cũng về rồi.”
Anh bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt cô: “Anh xin lỗi, để em chờ lâu quá.”
“Cũng không lâu lắm. Anh không bị thương chứ?” Nhìn thấy vết máu dính trên áo anh, Khương Cửu Sênh nhíu mày nói: “Anh đứng dậy, xoay một vòng em xem nào.”
Thời Cẩn mỉm cười, cũng rất nghe lời cô. Anh đứng dậy xoay một vòng rồi lại ngồi xuống trước mặt cô: “Anh không bị thương, là máu của người khác mà.”
Nghe vậy cô mới yên tâm.
“Hôm nay em có ra ngoài à?” Thời Cẩn hỏi cô.
Khương Cửu Sênh cũng không giấu anh: “Vâng, em đến bệnh viện một chuyến.” Nhân tiện giải quyết một mối phiền phức.
Cô không nói chi tiết, hẳn là Tần Tả cũng đều báo hết với anh rồi.
Thời Cẩn cũng không nói gì, véo nhẹ mũi cô nói: “Không ngoan gì cả.”
Đúng là không ngoan thật.
Con người của cô vốn rất nặng tình, mà lòng lại không đủ cứng rắn. Đây là ưu điểm, cũng là khuyết điểm, dễ dàng bị người khác nắm được điểm yếu của mình.
Cô không phản bác gì, chỉ tiến lại gần ôm lấy anh: “Anh trách em à?”
Nào nỡ trách chứ.
Thời Cẩn lùi về sau không cho cô ôm: “Em đừng ôm anh, trên người anh bẩn lắm.” Người anh dính đầy máu của người khác, bẩn đến mức anh muốn dùng nước sát trùng đổ khắp toàn thân luôn ấy.
Khương Cửu Sênh cười hì hì ôm lấy eo anh: “Không sao cả, bẩn thì chúng ta cùng tắm.”
Anh vòng qua eo cô, khẽ nhíu mày, bẩn cũng phải cho cô ôm.
Khương Cửu Sênh ôm anh một lúc mới nói: “Là Tô Phục anh ạ, mọi chuyện là do cô ta làm ra.”
“Anh biết là cô ta.”
Thời Cẩn nhét tay cô vào trong áo mình, hơi ngửa người ra sau một chút, cởi chiếc áo khoác dính máu ra ném xuống đất. Sau đó anh đỡ lấy eo cô, bế cô từ dưới đất lên, đặt cô ngồi lên tủ giày ngoài cửa.
Hai tay anh chống xuống tủ, vây cô trong lòng mình: “Anh sẽ xử lý hết. Em ngoan nhé, đừng để ý đến mấy chuyện này, được không nào?” Anh kiên nhẫn giải thích: “Cứ dính đến nhà họ Tần thì làm gì không có mấy chuyện phạm pháp. Anh không muốn em bị rơi vào vũng nước bẩn này.”
Ánh đèn chiếu từ trên xuống, rơi vào mắt đôi tình nhân làm ánh lên những hình ảnh dịu dàng.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Tiểu Tinh

Vô Tội

Akay Hau