Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Chủ nhật, Thời Cẩn và Khương Cửu Sênh cùng về nhà họ Từ ăn cơm trưa. Đến chiều, có một bản hợp đồng gấp cần Khương Cửu Sênh ký tên, Mạc Băng bèn nhờ Tần Tả đến nhà họ Từ một chuyến.
Đây là lần đầu tiên Tần Tả đến nhà họ Từ, ông cụ Từ chưa từng gặp cô ấy. Nghe nói là vệ sĩ riêng của Sênh Sênh, ông còn tưởng là một người đàn ông thân hình vạm vỡ, cao lớn thô kệch, không ngờ lại là một cô gái trẻ tuổi như vậy. Dáng người cô cũng nhỏ nhắn, trông có vẻ yếu đuối, mái tóc cắt ngắn, hơi giống con trai, nhưng cũng vô cùng xinh xắn nhanh nhẹn.
Con gái ấy mà, quả nhiên đều là những sinh vật đáng yêu nhất trên đời này.
Ông cụ Từ vừa nhìn trong lòng đã thấy yêu thích, bèn trò chuyện vài câu: “Cháu là Tiểu Tả đúng không.”
Cô khẽ gật đầu: “Vâng.”
Có thể nhìn ra cô ấy không thích nói chuyện, tính cách điềm tĩnh khiêm tốn.
“Cháu thật sự là vệ sĩ của Sênh Sênh à?” Ông vẫn cảm thấy hơi khó tin, cô gái này nhìn giống như trẻ vị thành niên, trông rất nhỏ con.
Tần Tả lại gật đầu, hình như không quen lắm với việc thân thiết với người khác. Cô hơi thận trọng, nhưng cũng rất lễ phép lịch sự, ánh mắt không trốn tránh.
Ông cụ Từ khen ngợi từ tận đáy lòng: “Cháu còn trẻ như vậy mà đã có thể làm vệ sĩ riêng cho người khác, giỏi thật đấy.”
Vẻ mặt của Tần Tả rất nghiêm túc, nói: “Bình thường ạ.”
Ông cụ còn muốn khen thêm vài câu nữa cơ.
Cô nói: “Đứng thứ ba thế giới ạ.” Ngữ khí vô cùng bình thản, khiêm tốn mà đúng mực.
Ông cụ Từ á khẩu.
Ông cụ Từ thầm nghĩ, cô gái trẻ thế này mà có năng lực và địa vị tiềm tàng như vậy, lợi hại thật!
Cô gái trẻ giỏi giang như thế, nếu như không dụ về nhà được thì thật đáng tiếc. Ông đến tuổi già rồi, không có sở thích gì khác, chỉ thích ghép đôi làm mai mối mà thôi.
Tiếp nối truyền thống tốt đẹp, nước phù sa không để chảy ra ruộng ngoài, ông cảm thấy mình không thể không làm gì, bèn nói: “Tiểu Tả à, cháu không gấp chứ.”
Tần Tả nói không gấp.
“Đến đây, ngồi chỗ của ông này.”
Tần Tả ngồi qua đó.
Ông cụ Từ cười ha ha, trông hiền từ như tú bà của kỹ viện đối xử với khách hàng vậy: “Quê cháu ở đâu thế?”
Tần Tả trả lời: “Trung Nam ạ.”
Cô không thích cười, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Ông thích kiểu con gái nghiêm túc như thế này ấy, lại tiếp tục nghe ngóng sâu hơn: “Trong nhà cháu còn những ai?”
Trong mắt Tần Tả thoáng có vẻ mất mát: “Không còn ai hết ạ.”
Là trẻ mồ côi à, tội nghiệp quá.
Ông cụ Từ đẩy đĩa trái cây qua cho cô, lại lấy cho cô một viên kẹo ngọt rồi hỏi: “Cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
“20 ạ.”
Còn hơi nhỏ, nhưng mà không sao, ít nhất cũng thành niên rồi. Màn gay cấn nhất đến rồi đây, ông cụ Từ cười tươi như đóa hoa nghênh xuân trong vườn, hỏi: “Cháu có bạn trai chưa?”
Tần Tả không ngại ngùng, thoải mái lắc đầu nói: “Chưa có ạ.”
Ây da, chưa có bạn trai kìa!
Ông cụ Từ nhanh chóng vin theo lời nói, khéo léo dẫn dắt từng bước: “Có cần ông giới thiệu cho cháu một người không?” Nhà chúng ta có cháu trai lớn, là một bác sĩ, mặc dù tuổi tác hơi lớn một chút, nhưng là một người đàn ông lớn tuổi biết thương yêu người khác…
Những lời đã chuẩn bị xong vừa định nói ra.
Tần Tả từ chối: “Cảm ơn ông, không cần đâu ạ.” Cô cảm thấy thẳng thừng từ chối như vậy không lịch sự bèn giải thích thêm: “Bạn trai cũ của cháu đều là bị cháu đánh cho nhập viện ạ.”
Ông cụ Từ á khẩu!
Những lời mèo khen mèo dài đuôi đều chết từ trong trứng nước.
Cô gái tốt như vậy, sao lại thích bạo lực gia đình chứ… Đứng thứ ba thế giới, lúc bạo lực gia đình thì… Thôi bỏ đi, thằng nhóc Thanh Bách chắc chắn chịu không thấu, không khéo đến lúc đó lại bị đánh thành tàn phế ấy chứ.
Haizz, đáng tiếc, đáng tiếc quá đi.
Ông cụ Từ ho vài tiếng để che giấu sự khó xử của mình: “Nào nào, ăn kẹo ăn kẹo đi, chuyện bạn trai cũng không gấp, cháu vẫn còn nhỏ.”
Tần Tả nói cảm ơn rồi đón lấy viên kẹo ngọt, mở một viên, ăn từng miếng nhỏ: “Vậy cháu đi tìm chị Sênh ạ.”
“Đi đi, đi đi, Sênh Sênh ở trên lầu đấy.” Ông cụ Từ lại thở dài một hơi, vẫn cảm thấy thật đáng tiếc, lại nghĩ đến thằng cháu lớn nhà mình đã từng ấy tuổi rồi, vẫn chưa có được một cô bạn gái… Haizz, ông chỉ muốn đánh cho nó một trận.
Tần Tả đi lên lầu, cô không biết phòng của Khương Cửu Sênh là phòng nào, nhưng cô nhìn thấy Bác Mỹ nằm vẫy đuôi trước cửa của một căn phòng, nghĩ chắc đây là phòng của Khương Cửu Sênh nên bước qua đó gõ cửa.
“Chị Sênh.”
Bên trong không có phản ứng gì, Tần Tả lại gõ thêm mấy lần, phát hiện cửa không khóa nên cô đi vào, nhìn ngó xung quanh, nghe thấy có tiếng nước trong phòng tắm.
Tiếng nước bỗng dừng, sau đó, cửa phòng tắm bật mở.
Từ Thanh Bách quấn một chiếc khăn tắm bước ra ngoài, cúi đầu. Nhìn thấy một đôi giày thể thao, động tác lau tóc của anh bỗng khựng lại rồi ngẩng đầu lên, đuôi tóc vẫn đang nhỏ nước.
Tần Tả không dời ánh mắt đi, nhìn anh ta chằm chằm.
Nước vẫn chưa lau khô, giọt nước men theo thắt lưng, trượt đến xương chậu rồi biến mất trong khăn tắm. Tầm mắt của cô gái rõ ràng cũng thuận theo đó nhìn xuống, Từ Thanh Bách cảm thấy buồn cười: “Nhìn đi đâu đấy?”
Cô lại trả lời: “Cơ bụng.”
Cô chưa từng nhìn thấy cơ bụng nào đẹp như vậy, cơ bụng các sư huynh sư đệ của cô đều cuồn cuộn rất mạnh mẽ, như thế thì vào vòng đối kháng của Tán đả mới có thể bảo vệ toàn vẹn các cơ quan nội tạng.
Từ Thanh Bách nhìn thấy vẻ mặt đầy tò mò của cô thì nảy ra ý định trêu chọc: “Cô chưa từng nhìn thấy cơ bụng của đàn ông à?”
Không phải, cô trả lời: “Từng thấy rồi.” Cô suy nghĩ một lúc, lại nói: “Bản thân tôi cũng có tám múi.” Nhưng mà, thân hình cô gầy và nhỏ, không phát triển như các sư huynh sư đệ.
Từ Thanh Bách choáng váng!
Từ Thanh Bách có cơ bụng sáu múi cũng cảm thấy bản thân bị đả kích.
Từ Thanh Bách lau tóc qua loa rồi vắt chiếc khăn lên cổ mình, chăm chú đánh giá cô gái nhỏ “cơ bụng tám múi nhưng cơ ngực không dậy thì hoàn toàn” trước mặt mình, hỏi: “Cô là ai? Vào phòng tôi làm gì?”
“Đi nhầm phòng.”
Cô không giỏi ăn nói, giải thích qua loa xong liền khom người chào, sau đó lùi ra.
Từ Thanh Bách gạt chùm tóc sũng nước trước trán: “Cô còn chưa nói cô là ai mà?”
Trong lúc nói chuyện, anh ta đùa giỡn một chút, muốn trêu chọc cô gái nhỏ còn đang dậy thì này. Cánh tay dài giơ ra, vốn dĩ muốn áp cô ấy vào tường…
Từ Thanh Bách vừa đưa cánh tay ra, thì bị một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy, anh ta ngẩn người ra, lại có một bàn tay vòng qua nách, nắm lấy cánh tay anh ta.
Tần Tả hạ thấp trọng tâm, vác cánh tay Từ Thanh Bách lên vai phải của mình, sau đó mở hai chân ra, dùng lực nhấc lên hướng người về phía trước, mạnh mẽ ném tới.
“Rầm!”
Một cú quật qua vai vô cùng đẹp mắt, động tác liền mạch lưu loát, xứng đáng được lưu danh sử sách.
Từ Thanh Bách nói không nên lời!
Anh ta ngã chổng vó, cắn răng chịu đựng, đau đến nỗi xương cốt rã rời.
Từ Bác Mỹ ở ngoài cửa nghe thấy âm thanh như dời non lấp bể: “Oẳng! Oẳng!”
Từ Thanh Bách không kìm được: “Đ*ch!”
Tần Tả thu lại đôi chân mở rộng bằng vai, vừa cúi đầu nhìn thì ngẩn người ra. Da thịt trắng trẻo tr*n tr** nằm ngang trước mắt cô, chiếc khăn vốn dĩ phải quấn quanh hông của người đàn ông đã bị ném sang một bên.
Tần Tả quay phắt đầu đi, cổ và tai đỏ ửng hết cả lên, nói: “Xin lỗi.” Cô muốn giải thích nhưng lại lắp bắp: “Phản, phản xạ có điều kiện.”
Cô không cố ý đâu, cô tập võ từ nhỏ, ý thức phòng ngự quá mạnh. Nếu như có bàn tay giơ ra phía sau cô, cơ thể sẽ đưa ra phản ứng phòng ngự theo bản năng trước cả đại não.
Bạn trai cũ của cô cũng như vậy mà bị cô đánh đến nhập viện, không có ai có thể chịu đựng nổi quá ba ngày sau khi quen nhau.
Tần Tả trịnh trọng xin lỗi lần nữa: “Xin lỗi.” Cô vừa định mở cửa rời khỏi đó…
Người đàn ông phía sau nghiến răng nghiến lợi nói: “Khăn, Tắm.”
“Ồ.”
Cô nhắm mắt lại, mò mẫm dưới mặt đất, giúp anh nhặt khăn tắm lên, đặt lên chỗ dưới bụng, không dám đưa mắt nhìn, rồi cô lại mò mẫm mặt đất, chuẩn bị khom người rời đi.
Từ Thanh Bách gọi cô lại: “Quay lại đây!”
Tần Tả sững người lại.
Anh ta đỏ mặt tía tai, hổn hển rặn từng chữ: “Thắt, Lưng, Của, Ông, Đây, Trật, Rồi! Không! Động! Đậy! Được! Nữa!” Con m* nó, cô muốn giết người à!
Tần Tả cạn lời!
Hai phút sau, ông cụ Từ ở dưới lầu nhìn thấy cô gái nhỏ nhắn cõng cháu trai cả của ông xuống. Trên người cháu trai cuộn một tấm chăn, để lộ ra hai cánh hai tr*n tr**, cô gái bước đi mạnh mẽ, hai chân của thằng cháu trai thì đang run lẩy bẩy.
“!”
What! Chuyện gì thế này?
Ông cụ Từ sợ đến nỗi làm rơi cả viên kẹo ngọt trong miệng xuống đất: “Ôi ôi, làm sao thế này?”
Tần Tả ngẩng đầu lên, vẻ mặt lo lắng: “Bị thương rồi ạ.”
Từ Thanh Bách trên lưng cô đang đau đến nỗi trợn mắt.
Nhìn thấy da thịt trắng trẻo dưới khăn của cháu trai cả nhà mình, quả thật ông cụ Từ cũng sợ đến nhảy dựng lên: “Sao đang yên đang lành lại bị thương?”
Tần Tả vừa định trả lời thì người trên lưng đã cáu kỉnh hét lên: “Ông đây tự ngã đấy!” Để người khác biết được anh ta bị một cô gái đánh thành bán thân bất toại thì anh ta làm sao còn mặt mũi mà sống trên giang hồ được nữa.
Ông cụ Từ bán tín bán nghi, ánh mắt chạy qua chạy lại giữa hai người, cũng không hiểu được tình hình là như thế nào nữa: “To đầu thế rồi mà còn ngã được à.”
Ông cụ Từ vừa quở trách vừa thúc giục lão Tưởng nhanh chóng lái xe chở Từ Thanh Bách đến bệnh viện.
Trong lòng Tần Tả rất sốt ruột, bước chân càng nhanh hơn, cõng người sải bước chạy ra ngoài, mồ hôi đổ thành dòng trên trán. Từ Thanh Bách nằm trên lưng bị xóc đến quặn cả lục phủ ngũ tạng cũng, bên eo đau rát, đau đến mức sắp ngất đi.
Anh ta cắn răng, dáng vẻ hung dữ nói bên tai cô gái: “Nếu như cô dám nói chuyện này ra ngoài, tôi sẽ giết cô diệt khẩu.”
Tần Tả nín thinh!
5 giờ chiều, đã có báo cáo của bệnh viện, trật thắt lưng cấp tính, bởi vì lôi kéo quá mức mà dẫn đến việc dây chằng của phần lưng bị kéo dãn cấp tính. Tạm thời Từ Thanh Bách vẫn không động đậy được, phải nằm trên giường, anh ta tự chẩn đoán… con m* nó, chắc cũng phải là thương tật cấp mười.
Từ Thanh Bách nằm viện còn chưa đến một tiếng đồng hồ, Thời Cẩn đã đến rồi.
Thời Cẩn nhìn anh ta bằng dáng vẻ như xem kịch hay: “Đi tắm bị ngã đấy à?”
Từ Thanh Bách nằm sấp trên giường, trên eo đeo đai cố định thắt lưng, tư thế trông giống như người chết vậy, sắc mặt thì trông như gan heo: “Ừ.”
Thời Cẩn đút tay vào túi áo blouse trắng, ánh mắt rất thản nhiên, hỏi: “Trượt ngã à?”
Từ Thanh Bách nói dối không chớp mắt: “Đúng vậy.”
“Ngã sấp hay ngã ngửa?”
Sắc mặt anh ta vẫn không thay đổi, tiếp tục bịa chuyện: “Ngã sấp.”
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi

Vô Tội
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ
Khuyết Danh