Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Chuyện này đúng là không thể trách hắn được, trước kia hắn ở thành Bắc Vân những mười năm. Với thái độ của Mục Vỹ lúc trước thì đừng nói là ông nội, khéo. đến cha mình là ai, hắn còn không rõ nữa là.
Sau này, Mục Vỹ nhận lớp và đến đế quốc Nam Vân, nhưng cũng chỉ ở nhà họ Mục một thời gian ngắn, sau đó toàn cặm cụi với lớp chín cao cấp. Vì thế ngoài mấy vị phu nhân ra, hắn thật sự không biết rõ về gia phả của gia tộc cho lắm.
Một già một trẻ bốn mắt nhìn nhau, không nói không rằng.
“Bây giờ, cha ngươi thế nào?”
“Không biết nữa, chắc... chết rồi!”, nói đến đây, vẻ mặt Mục Vỹ ảm đạm.
Mục Vỹ đã nhảy xuống Lôi Âm Cốc, sau đó chắc nhà họ Mục không thể trở mình được nữa, khả năng Mục Thanh Vũ còn sống gần như bằng không. Mục Vỹ chỉ đang lo không biết đám nhóc của lớp chín cao cấp đang ra sao rồi!
“Chuyện là thế nào?”
Mục Đỉnh Thiên sầm mặt, một luồng khí tức bùng nổ tuôn ra, thân thể già nua của ông ấy càng thêm yếu ớt.
“Chuyện này con sẽ kể dần cho ông nghe!” Bây giờ dù hẳn đã không sao, nhưng cũng không thể thoát ra ngoài. Mục Vỹ ngồi xuống, chuẩn bị nhớ lại mọi chuyện rồi kể hết đầu đuôi cho Mục Thiếu Kiệt nghe.
Thời gian cứ thế trôi đi, hai người họ ở dưới Lôi Âm Cốc không rõ ngày đêm, chỉ có thể tính thời gian dựa vào cảm nhận của bản thân.
Mục Vỹ và Mục Đỉnh Thiên ở dưới này với nhau đã hơn một tháng, thậm chí đến chuyện hồi nhỏ Mục Vỹ bị ném nước tiểu, hắn cũng kể hết luôn.
“Haizz... Đây là tất cả những chuyện mà con biết trước khi rơi xuống Lôi Âm Cốc. Bây giờ, con đã ở đây với ông hơn hai tháng rồi nên không biết bên ngoài đã xảy ra những chuyện gì nữa”.
“Hừ, Cổ Vân Nhàn, Lâm Sa Vũ, Thái Hoàng Dục, năm xưa ba lão hồ ly này đã lừa ta là ở đây có thiên hoả nên cả bốn người chúng ta cùng tới đây. Nhưng ba lão già đó đã bày bố sẵn đại trận tuyệt sát để chờ ta, may mà ta thông minh nhảy. xuống đây. Chắc bọn họ không thể ngờ là ta chưa chết, ngược lại còn sống nhăn đâu”.
“Nhưng bây giờ ông đang bị nhốt ở đây thì có khác gì chết đâu ạ?”
Mặt Mục Thiếu Kiệt đầy vạch đen, ông ấy nhìn Mục Vỹ rồi chợt nói: “Cháu trai, người gặp đại nạn mà không chết thì sẽ sống hạnh phúc đến cuối đời, vả lại cứ ở đây, biết đâu hai ông cháu mình lại thoát ra ngoài được thì sao!”
“Ông mắng ai là cháu trai thế?”
“Thì con vốn là cháu trai của Mục Thiếu Kiệt ta còn gì? Vẫn không phục sao?”
Hai người cùng trầm mặc trong hang núi.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi

Vô Tội

Tiểu Tinh
Khuyết Danh
Oa Ngưu Cuồng Bôn