Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Bây giờ, Mục Vỹ đã có thể nhìn thấy rõ mười hai cung đồ trong bức tranh treo trên tường.
Hình như mười hai cung đồ này tương ứng với mười hai toà phó điện, còn phần đầu hay chính là đại điện thì được biểu thị bằng một vệt sáng màu đỏ.
Vệt sáng này phóng về phía mười hai phó điện, nối liền chúng lại thành một thể.
Mục Vỹ hơi ngẩn người khi nhìn thấy vệt sáng đó.
Vì vị trí của vệt sáng đối diện ngay với đôi mắt của hắn ở trong bức tranh.
“Đây rồi!”
Mục Vỹ đi tới trước một pho tượng theo hướng nhìn của mình ở trong tranh.
Pho tượng này là một người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, trông rất mạnh mẽ và linh hoạt. Trong tay người đàn ông đang cầm một cái búa to, chuẩn bị đập xuống tảng đá lớn dưới chân.
“Trong tảng đá to này ư?”, Mục Vỹ trầm ngâm một tiếng rồi bắn Phá Hư Chỉ ra, một luồng áp lực mạnh mẽ tuôn trào.
Uỳnh…
Một tiếng nổ vang lên, tảng đá vỡ tan, nhưng bên trong không có thứ gì cả.
“Vạn Vô Sinh, nếu để ta gặp lại ngươi thì kiểu gì ta cũng phải nện cho ngươi một trận”, Mục Vỹ bực tức mắng nhiếc rồi đấm một cú lên chiếc búa sắt đó.
Rắc rắc…
Có vết nứt xuất hiện, chiếc búa sắt đó lập tức nổ tanh tành, một viên trân châu màu đỏ máu có vẻ lạnh lẽo sáng rực rỡ trong tay của người đàn ông đó.
“Nhiếp Hồn Châu!”
Mục Vỹ mừng rỡ khi nhìn thấy viên trân châu này.
Năm xưa, viên trân châu mà hắn luyện chế này chỉ là địa khí hạ phẩm, nhưng nhiều năm trôi qua, chắc nó đã phát triển tới một trình độ nhất định, khéo còn thành thiên khí rồi cũng nên.
Nhiếp Hồn Châu giúp người nắm giữ tăng tu vi nhờ vào việc hấp thu lực linh hồn và máu huyết của kẻ thù. Ngày xưa, Mục Vỹ đã đại sát khắp nơi bằng viên trân châu này, cuối cùng mới giao nó cho Vạn Vô Sinh.
“Bảo bối tốt, quay về với chủ cũ thôi, qua đây!”
Mục Vỹ cong ngón tay, Nhiếp Hồn Châu lập tức bay tới rồi rơi vào trong lòng bàn tay hắn.
Ban đầu, Nhiếp Hồn Châu còn hơi kháng cự, nhưng khi Mục Vỹ tiếp tục thi triển pháp quyết từng sử dụng, món hung khí này như nhớ ra chuyện gì đó, lập tức nhao lên.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi

Vô Tội

Tiểu Tinh
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Akay Hau