Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Lư Quảng Trí đắc ý cười với tỷ tỷ mình: “Người như vậy phải đối phó như vậy! Đại tỷ, tỷ đừng để ý tới nàng ta, cả ngày âm dương quái khí, cứ như ai cũng thiếu nợ nàng ta. Có bản lĩnh tìm Tam thẩm đi, tính toán lên người khác thì giỏi giang gì chứ!”
Hắn nói lời ấy không hề nhỏ, Lư Kiều Nguyệt nhìn hướng Tam phòng, vội vàng giơ tay kéo hắn đi.
“Nói chuyện không cố kị gì hết, nếu bị Tam thẩm nghe thấy được, lại gây phiền toái cho mẹ!”
Lư gia hôm nay còn chưa ở riêng, nhị phòng và tam phòng mặc dù không hòa thuận, nhưng cũng chỉ là giữa mấy đứa trẻ với nhau thôi, huynh đệ Lư Minh Hải và Lư Minh Sơn cảm tình không kém. Tam thẩm Kiều thị xưa nay tính tình không nghe không buông, nếu lời này bị bà ta nghe, phỏng chừng lại làm ầm ĩ hồi lâu, Lư Kiều Nguyệt không muốn gây phiền toái cho cha mẹ.
Lư Quảng Trí trừng mắt, cười giảo hoạt: “Yên tâm, Tam thẩm không dậy sớm như vậy.” Kiều thị tính lười, ngày thường không ngủ đến lúc ăn điểm tâm chắc sẽ không dậy. Xem ra Lư Quảng Trí không phải không suy nghĩ trước, cũng không như biểu hiện mặt ngoài không nhẹ không nặng vậy.
Lư Kiều Nguyệt bật cười lắc đầu, nhìn đệ đệ cao hơn mình: “Đệ dậy sớm thế, sao không ngủ thêm một lát?”
Nói xong, tay còn giúp hắn sửa lại vạt áo xốc xếch.
“Đại ca nhiều ngày không có ở nhà, đệ đi nấu nước giúp mẹ, ăn điểm tâm xong, đệ và bọn Cẩu Đản hẹn nhau lên núi đốn củi.” Lư Quảng Trí không để ý nói, mà Lư Kiều Nguyệt hốc mắt nóng lên, thiếu chút nữa ướt mắt.
Nữ nhân Lư gia mặc dù không phải ra đồng, nhưng việc nhà thật nhiều. Trừ công việc gia vụ của các phòng, công việc chung đều bình quân gánh vác. Nấu cơm theo phiên, hôm nay là Nhị phòng, ngày mai sẽ là tam phòng. Phiên nấu cơm thì không chỉ nấu cơm thôi, còn phải chuẩn bị cám heo, nuôi heo, dọn rửa chuồng lợn.
Lư gia nuôi ba con heo mập, mỗi ngày chỉ hầu hạ ba tổ tông này thôi, đã là việc không nhẹ rồi, càng không cần phải nói còn phải cho gà ăn, nấu nước, đốn củi, phàm là đến ngày làm cơm, có thể nói là không có một khắc nào thanh nhàn.
Lúc này có chỗ dùng tới nữ nhi, có thể giúp mẹ ruột chia sẻ một chút việc, nhưng Lư Kiều Nguyệt không thực hiện ‘Chức trách’ nữ nhi này.
“Đại tỷ, sao tỷ cũng dậy sớm thế, không ngủ thêm một lát à?” Lư Quảng Trí hiếu kỳ hỏi.
Lư Kiều Nguyệt cúi đầu giấu đi ướt át trong mắt, coi như không có gì nói: “Hôm nay dậy sớm, định giúp mẹ làm ít việc.”
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Vô Tội
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu
Khuyết danh