Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Bùi Đạc có một khuôn mặt trái ngược với tính cách thật. Đường nét hững hờ như dòng suối trong, như ngọn gió mát, đi cùng với nhã nhặn quý phải, làm người ta cảm thấy hắn là người dịu dàng.
Nhưng lời hắn thốt ra là mệnh lệnh khắc vào xương vào tủy, hoàn toàn tương phản với ngoại hình.
Lạnh lẽo, ôn hòa, đồng thời lại kiêu ngạo, cố chấp. Ngón tay lạnh băng bóp phần gốc đuôi, cơn đau nhói lại khiến dòng máu nóng phun trào.
Lâm Chức cúi đầu khẽ đáp, sắp không khống chế được ý cười.
Y không dám nhìn vào mắt Bùi Đạc, sợ cảm xúc của mình bị lộ. Nếu không phải y cố gắng nhịn xuống thì chắc đã giao hết cho hắn rồi.
Cơn c*c kh*** về mặt tinh thần khiến đầu ngón tay y run lên.
Lâm Chức thật sự rất thích cảm giác này, cảm giác khi bản thân được rót đầy tình cảm, được đòi hỏi, được ỷ lại, mọi thứ khiến y như yêu tinh thỏa mãn sau bữa ăn.
Bùi Đạc nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn vâng lời của yêu hồ, hài lòng mỉm cười.
"Đừng lo, ta sẽ giúp ngươi, đảm bảo ngươi sẽ không cần phải chịu khổ vì yêu tính."
Hắn vuốt mái tóc mềm của thiếu niên, đây là thói quen khi Lâm Chức ở trong dạng cáo.
Ý nghĩ của Bùi Đạc rất đơn giản, nếu đây là cảm xúc hình thành bởi bản năng động vật, vậy giải quyết xong là sẽ yên.
Thế nên hắn cũng không làm quá nhiều chuyện dư thừa, cẩn thận dùng linh lực tẩy rửa khối ngọc một lần, sau đó mò xuống dưới đuôi cáo.
8 tuổi Bùi Đạc đã vào cung, hắn chứng kiến quá nhiều việc nhơ nhuốc trong hậu cung, thế nên luôn phản cảm với chuyện nam nữ. Lại thêm bản thân nặng nề tâm sự, thù nhà chưa trả, về sau còn bị ác quỷ đoạt xác, cơ thể luôn lạnh lẽo như người chết, nên hắn lại càng lạnh nhạt thờ ơ. Thái giám giả nhưng lại không khác gì thái giám thật, chưa từng chung chăn gối với ai.
Hắn không ngại, cũng tự coi bản thân là thái giám. Hắn có quá nhiều việc cần phải suy nghĩ, bớt chuyện nào hay chuyện đó. Huống hồ làm vậy còn giúp hắn tránh được việc bị người ta cài cắm người để lấy lòng dưới đủ loại danh nghĩa, tránh được những mỹ nhân rắn rết.
Hắn không có kinh nghiệm, nhưng không có nghĩa là không biết.
Để giải quyết triệt để vấn đề, tất nhiên phải đẩy ra hai đồi tuyết, đầu ngón tay lõm vào giữa thung lũng, cảm giác còn mềm nhẵn hơn cả loại lụa gấm thượng hạng nhất trong cung.
Tất cả xúc cảm khiến Bùi Đạc khựng lại, hắn phát hiện hóa ra mình cũng không bài xích tiếp xúc với người khác như vậy.
Có lẽ là vì nuôi lâu, hắn cũng biết tính con hồ yêu này.
Dạng người và dạng cáo tất nhiên sẽ mang lại cảm giác khác biệt, so với bộ lông mềm mượt, da thịt nõn nà là một xúc cảm hoàn toàn khác.
Cũng không tệ lắm, Bùi Đạc đánh giá trong đầu, tiếc là dạng cáo sờ vẫn thích hơn.
Sau đó hắn phát hiện mọi chuyện cũng không thuận lợi như mình tưởng.
Hồ ly chỉ ăn một phần tư con cá đã no, có làm sao cũng không đẩy vào thêm được nữa.
Đuôi cáo nôn nóng vung vẩy, đánh lên cổ tay Bùi Đạc.
"Yếu ớt vậy sao?"
Bùi Đạc nhìn phần ngọc không có chỗ đỡ chầm chậm trượt ra, bóp chóp đuôi yêu hồ.
Lâm Chức nhìn hắn chằm chằm, mắt hồ ly trợn lên, phụng phịu.
"Đại nhân lừa tôi, rõ ràng không phải như vậy."
"Ồ? Thế thì nên như thế nào?"
Ngón tay hắn chạm vào thứ nóng ẩm, khum khum lại nắm nhẹ, nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên như thể đây chỉ là công việc.
Hắn đang đợi Lâm Chức nói đoạn sau, nghe xem mình làm sai chỗ nào.
Hồ yêu ngồi thẳng dậy, dịch người một chút để tay Bùi Đạc rơi vào khoảng không, khiến đôi mắt nâu nhạt thoảng qua sự bất mãn.
Nhưng hắn còn chưa kịp phân tích tâm trạng mình, đã đờ đẫn trước hành vi của Lâm Chức.
Hồ yêu mắt tím ướt nhẹp, do dự đặt tay lên tay hắn, dán vào hắn, cánh môi nhẹ nhàng cọ trên má hắn.
"Phải bắt đầu như vậy mới đúng. Cái này là chuyện bất cứ yêu hồ nào sinh ra đều biết, không thể sai được."
Bùi Đạc nhìn bộ dạng rõ là sợ mình nhưng vẫn nhất quyết muốn giữ mặt mũi cho hồ tộc của Lâm Chức, sự kinh ngạc dần bị hòa tan bởi ý cười.
Dường như trên má còn lưu lại chút mềm mại ấy, cơ thể đang dán vào hắn cũng ấm áp, thậm chí là hơi nóng, trong đêm thu lạnh lẽo này là vừa vặn.
Bùi Đạc nghĩ xem nên dùng ngôn từ như thế nào để nói cho hồ ly nhỏ biết, người và yêu khác biệt. Yêu cần mê hoặc con người, và bản năng thu hút lẫn nhau giữa đồng loại khiến chúng luôn muốn gần gũi da thịt. Nhưng ái tình của nhân gian không cần tới âu yếm mặn nồng.
Và hắn cũng chỉ là bất đắc dĩ xử lý phiền phức cho y, để tránh y vì xao động quá bị kẻ khác vấy bẩn, thế nên hắn không muốn quá thân mật với Lâm Chức.
Có lẽ sự trầm tư của hắn khiến hồ ly hiểu nhầm thành thừa nhận, yêu hồ đã bị bản năng chi phối to gan hẳn, không kéo tay hắn nữa, mà khoác hẳn lên vai, lại gần hắn.
Trên người Lâm Chức có mùi thơm rất nồng, nhưng không hề sặc, tựa như một giấc mơ ngọt mềm khiến người ta muốn sa vào.
Mái tóc dài màu tím sẫm gần như là đen, đôi mắt long lanh ánh nước, bờ môi đỏ thắm căng mọng.
Dưới ánh nến mông lung, bóng người và yêu quấn quýt.
Bùi Đạc nhìn Lâm Chức tới gần mình, không hoảng, cũng không có ý định đẩy y ra.
Giây phút ấy đầu óc hắn trống rỗng tới độ chính Bùi Đạc cũng không hiểu tại sao, cảm giác đôi môi được nhẹ nhàng mơn man, chưa kịp cảm nhận thì hơi ấm ấy đã biến mất.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi

Vô Tội
Khuyết Danh

Tiểu Tinh
Phi Trường Tưởng Thụy Giác