Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Edit: Ry
Bùi Đạc xoa mặt hồ ly nhỏ, ngón tay ấn nhẹ vào cái mũi ướt át của y.
Y đáng yêu như vậy, có ai mà không thích chứ.
"Có câu này của em, ta chắc chắn sẽ không để em thoi thóp với nửa trái tim."
Động tác v**t v* của Bùi Đạc càng thêm dịu dàng. Nếu giờ phút này Lâm Chức là hình người, hắn chắc chắn sẽ làm vài hành vi thân mật khác, nhưng chú cáo nhỏ ngoan ngoãn dán vào cũng khiến trái tim hắn được vỗ về. Bùi Đạc nhẹ nhàng hôn lên đầu cáo, ngón tay thuận theo bộ lông mềm mượt, mò tới bóp chóp đuôi.
Các hòa thượng của chùa Phạm Tĩnh hoàn thành tụng kinh cầu phúc cho Hoàng Đế, được Bùi Đạc tiễn ra khỏi cung.
Hắn vờ như không thân quen với đại sư Vô Trần, duy trì khoảng cách, nói vài câu xã giao.
Trước khi tiễn người đi, Bùi Đạc đưa cho Minh Ngộ một cái khăn lụa.
Đó không phải một cái khăn bình thường, trên khăn viết đầy Phạn văn, mơ hồ lộ thiền ý huyền diệu, là vật của Phật môn.
"Đây là đáp lễ cho nhánh đào, ta thay hồ ly nhà ta đưa cho ngươi, đa tạ ngươi có lòng."
Bùi Đạc không phải người sẽ trắng trợn nhận quà. Minh Ngộ đã có lòng, hắn biết đối phương cũng không có tâm tư gì khác nên tất nhiên sẽ đáp lễ tương ứng. Dù sao thì ngoài mặt chùa Phạm Tĩnh và Trấn Yêu Tư vẫn là quan hệ hợp tác hài hòa.
Minh Ngộ nhìn kinh văn bí truyền rõ ràng quý giá hơn nhánh đào nhiều, không khỏi nhìn sang đại sư Vô Trần, thấy sư phụ gật đầu mới chắp tay nói lời cảm tạ với Bùi Đạc.
Các hòa thượng xuất cung, hai nhóm người tách ra.
Đại sư Vô Trần quay đầu, nhìn thanh niên áo bào đỏ tím đã được định sẵn sẽ lưu danh sử sách đi vào màn đêm nặng nề, khẽ niệm một câu "A Di Đà Phật".
Ông từng khuyên Bùi Đạc rằng buông bỏ chấp niệm thì mới có thể vô lượng vô biên.
Khi đó Bùi Đạc còn nhỏ, mới vào Trấn Yêu Tư được một thời gian, ngồi đánh cờ với ông.
Hắn cầm quân trắng, đánh một nước khiến bàn cờ vốn hòa bình trở nên căng thẳng đầy sát cơ.
--- Đại sư, với ta mà nói, không có chấp niệm giống như cỏ dại hoang vu mặc cho lửa đốt, không có cơ hội tái sinh.
--- Quân trắng đi sau, nhưng xưa nay người đi trước chưa chắc đã là người thắng.
Khi đó đại sư Vô Trần đã biết, ngày sau Bùi Đạc sẽ nghiệp chướng quấn thân, thiên phú đầy mình lại không thể phát triển.
Đáng tiếc, sao có thể không tiếc chứ.
Minh Ngộ thấy sư phụ ngẩn người thì khẽ nói: "Sư phụ, người sống một đời, duyên phận tự nhiên."
Đại sư Vô Trần cười sờ lên chòm râu hoa râm của mình: "Tất nhiên là thế."
Đại sư Vô Trần rất hài lòng vị đệ tử thân truyền này của mình, ở phương diện tu thiền còn thấu đáo hơn ông.
Minh Ngộ không nói, trong lòng cũng không định quản việc Trấn Yêu Sư lại dan díu với hồ yêu. Như lời hắn nói, mọi thứ có số mệnh của nó.
Trong lúc sóng điện não của hai sư đồ lệch pha nhưng lại nối liền, Bùi Đạc trở về điện Ngọc Huyễn.
Chính xác hơn là từ điện Ngọc Huyễn đi tới phòng của Chủ Tư ở bên ngoài. Nó không nằm ở lòng đất của hoàng cung, mà trên con phố phồn hoa rộng lớn nhất kinh thành, bên ngoài còn là một quán trà.
Đây cũng là lí do Trấn Yêu Tư có thể ẩn mình ở thành thị, vị trí của Chủ Tư không cố định, thỉnh thoảng sẽ thay đổi, chuyển tới đây là lệnh của Bùi Đạc ba năm trước.
Trong quán trà, Thiên Thạch đứng trước mặt Bùi Đạc, dáng vẻ hơi khác với lần đầu Lâm Chức gặp y trong phủ.
Trên mặt y có thêm mấy vết sẹo, cũng già nua tiều tụy hơn trước, tạo cảm giác lão luyện sắc bén.
Lâm Chức ngửi được mùi máu tươi và một mùi hôi thối khó tả từ Thiên Thạch, không giống mùi của con người. Cáo nhỏ trốn vào lòng Bùi Đạc, ngửi mùi hương thơm ngát của hắn, cố tình bỏ qua thứ mùi kia.
Lâm Chức nghĩ đây chắc là mùi của côn trùng. Lần đầu gặp Thiên Thạch là ở trong Bùi phủ, Thiên Thạch và Bách Tâm áp giải một thành viên bị hạ cổ của Trấn Yêu Tư, lúc gã đó chết có rất nhiều côn trùng bò ra từ cơ thể.
Không chỉ có thuộc hạ dưới trướng bị hạ cổ, còn bị mất hai phần hồ sơ, Bùi Đạc lệnh cho Thiên Thạch đi lấy lại, đến nay y mới trở về.
"Chủ Tư, hai phần hồ sơ đó đã được thu hồi, trùng mẫu đã được thuộc hạ và Vạn Dịch sử dụng trận Bát Nhân để phong ấn trong Tân Hồng Quan, cũng đã cho người trấn giữ. Hai hồ sơ nguyên vẹn trở về, thuộc hạ tới để bẩm báo."
Cứ việc Bùi Đạc cho thời hạn là đầu năm sau, nhưng mấy chuyện này làm xong sớm được thì tất nhiên Thiên Thạch sẽ làm.
Sau đó Thiên Thạch lấy từ trên người ra một con sâu màu đen, là bộ phận mạnh nhất của trùng mẫu.
Trong cơ thể trùng mẫu có rất nhiều trứng trùng đang đợi ra đời, thế nên nhóm Trấn Yêu Sư chọn trấn áp nó chứ không phải giết. Trừ khi họ muốn đối mặt với cảnh côn trùng chạy trốn tứ phía, lọt mất một con cũng dễ tạo thành tai họa ngầm.
Bùi Đạc gật đầu, biểu thị làm không tệ.
Chiếc hộp chứa thi thể trùng mẫu được trình lên cho Bùi Đạc, Lâm Chức lập tức nhảy ra khỏi ngực hắn, thấy buồn nôn không chịu nổi.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch

Vô Tội
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu