Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Kỷ Dược Phàm bước lên trực thăng trước, chân anh đạp mạnh lên bậc thang, từng bước đi vững vàng khiến chiếc thang rung nhẹ. Anh bước vào khoang máy bay, nơi ngoài hai sĩ quan không quân đang ngồi ở hàng ghế lái, còn lại ba người nữa đang ngồi trên hàng ghế chờ. Họ đều mặc quân phục giống như anh, đều là những thanh niên trẻ, mỗi người đều đang bận rộn với công việc riêng của mình, hoặc kiểm tra thiết bị, hoặc chỉnh lại quân phục, hoặc chỉ đơn giản là nhằm mắt thư giãn.
Thấy có người mới lên, ba người kia ngẩng đầu lên nhìn, rồi lịch sự gật đầu chào. Một người có mái tóc đen dài, đôi mắt sâu thẳm nở một nụ cười nhẹ, nhẹ nhàng nói:"Chào, đồng đội."
Kỷ Dược Phàm chỉ gật đầu nhẹ đáp lại, rồi lại nhìn về phía cửa trực
thăng, nơi Kỷ Thần Hi đang đứng chờ. Dường như mọi thứ trong khoang máy bay cũng không quá quan trọng đối với cậu, cậu chỉ chờ đợi cô cùng bước lên. Khi Kỷ Thần Hi tiến lại gần, Kỷ Dược Phàm không chút do dự củi người xuống, tay giơ ra, như thể muốn giúp cô leo lên trực thăng.
Nhưng chưa kịp để cô đưa tay ra, một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau, lạnh lùng và nghiêm khắc. Giáo quan, người vẫn đứng bên ngoài, đã cau mày, ánh mắt chẳng hề che giấu sự không hài lòng.
"Cho cô mười phút, giải quyết mái tóc của mình" Giọng nói của anh lạnh lùng, như một mệnh lệnh không thể từ chối.
Mái tóc dài của Kỷ Thần Hi vốn đã được búi gọn ra phía sau, nhưng gió từ cánh quạt trực thăng quá mạnh khiến những lọn tóc dài bay loạn xạ, trông khá vướng víu. Điều này khiến cho cô cảm thấy khó chịu, nhưng lại không hề vội vàng phản ứng lại. Cô nhìn vào giáo quan, sau đó nhếch môi, cười khẽ."Mười phút?" Kỷ Thần Hi hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng như thể không hề bị đe dọa:"Ngài giáo quan hào phóng thế à? Nhưng tôi không cần nhiều thế đâu, ba phút đủ rồi"
Cô nói xong, quay sang nhìn viên trợ lý đứng bên cạnh giáo quan. Thái độ của cô lúc này hoàn toàn khác hẳn với sự lạnh lùng vừa rồi khi đối diện với giáo quan. Có chút thân thiện, thậm chí còn mang theo chút tinh nghịch.
"Tiểu ca, anh có kéo không?" Kỷ Thần Hi hỏi, mắt nhìn trợ lý đầy lấp lánh.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Tiểu Tinh

Cô Đơn Địa Phi
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch

Akay Hau
Oa Ngưu Cuồng Bôn
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Phong Thanh Dương