Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Ta nắm tay lôi Kiệt chạy thật nhanh tới cửa sau của quán ăn, đi theo lối nhỏ tới bãi đỗ xe.
Mở khóa. Mở cửa. Ta đem cô ném vào trong xe, sau đó vòng ra ngoài đi qua chỗ ngồi bên kia. Khởi động động cơ, xe nhanh như chớp lao ra ngoài.
Gió từ cửa sổ thổi vào. Thật nóng...
Một bàn tay đột nhiên xuất hiện, Thượng Kiệt dùng ngón tay xoa nhẹ hai gò má khô ráo của ta, tới gần, đầu lưỡi quấn lấy vành tai lóe sáng bông đinh.
"Đừng phá..." Ta cố gắng ngăn cô lại, có chút lực bất tòng tâm.
Cô đương nhiên sẽ không nghe. Cười cười, thanh âm không lớn, mị hoặc lòng người. Đôi tay choàng hoàn toàn lên vai ta, cả người tựa hẳn vào. Kiệt đem vành tai của ta ngậm hết vào miệng, đầu lưỡi linh hoạt l**m qua làn da cùng chiếc bông đinh. "Thành..." Thanh âm mềm yếu kia như cũ giống như thần chú thôi miên ta...
Đột nhiên trước mặt hiện ra chiếc xe tải, ta đạp mạnh phanh tránh đi.
Hai thân mình do quán tính mà rung chuyển dữ dội. Cô " A" một tiếng..
Một tay đặt ở tay lái xoay xoay, tay kia liền kéo người bên cạnh vào lòng. Thượng Kiệt còn chưa hét xong, ta đã bất chấp mọi thứ mà tìm cái miệng nhỏ nhắn của nàng, cánh tay đặt tên eo cũng ngày càng xiết chặt, giống như muốn hòa Kiệt vào thân thể của mình.
Thượng Kiệt, là em tự chuốc lấy...
Đầu lưỡi cùng cánh tay cô gắt gao cuốn lấy ta, chiếc mông ngồi trên đùi ta không an phận cọ cọ. Hồn ta bây giờ chẳng còn thuộc về ta nữa. Vào thời khắc đó, ta đã quên Trương Tịnh Dĩnh là ai, chỉ biết trước mặt là Thượng Kiệt, là nữ thần của ta...
Chiếc quần kia tuy có thể ôm sát làm bật lên hình dáng nữ thần của Kiệt nhưng khó để cử động, giờ phút này ta thật nguyền rủa nó phiền toái. "Từ nay về sau, mặc váy..." Môi kề môi ta nói rõ...
Thượng Kiệt bị du͙c vọng làm mờ lý trí, một tay mê loạn vò mái tóc hồng, lại hé miệng cắn của ta môi dưới. Ta đau đến co rụt người lại, cô lại tiếp tục bò đến hết cắn rồi hôn ta..
"Thượng Kiệt, em điên rồi sao?" Ta giữ mặt cô lại, nối ra một khoảng cách.
Cô ngẩng mặt, xinh đẹp đến tất cả hoa như nở rộ, nâng khóe mắt hỗn loạn nhìn ta. "Dương... Nóng quá..."
Ta nghe thấy tim mình đập mạnh...
Vượt qua bao khó khăn mới cởi được chiếc quần, ngón tay dùng lực mạnh mẽ đi vào. Kiệt trong nháy mắt kêu ra tiếng. "A...um..." Không khí trong xe ngày càng nóng lên, dù thế nào cũng không che dấu được thỏa mãn cùng hưng phấn khích lệ ta tiếp tục...
"Thật ướt...thật nhanh..." Ta tìm tới môi nàng, tùy tiện hôn hôn. Hương vị Thượng Kiệt quá ngọt ngào làm cho người ta tình nguyện vì cô mà chiều chuộng, trong mắt không cách nào chấp nhận được nữ nhân khác...
"Lưu...Thành..." Cô điên đảo vì ngón tay của ta, hô to tên ta trong thanh âm phức tạp nức nở.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi

Mặc Y Bạch
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Akay Hau

Tiểu Tinh

Vô Tội