Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Mưa to chỉ duy nhất một ngày hôm đó, giống như ông trời nghênh đón, hoặc là điềm báo cho bão táp sắp tới.
Ngày hôm sau thời tiết vẫn là nóng không thay đổi mấy, mẹ cùng chị ta đều nói quá lạnh đối với thân thể sẽ không tốt, chỉ đáng thương cho ta ở trong phòng hơi kia xuất mồ hôi hột.
Gọi qua vài cuộc điện thoại, các cô gái đều sợ nắng hắc làm đen da, nên không ai chịu đi cùng ta cả.
Ta chính là loại người không thể ngồi yên một chỗ, nửa tháng này ngồi yên ở nhà, làm ta không bệnh cũng muốn bệnh rồi, nhịn không được trong lòng, ta mắng to cái thời tiết quái qủy chết tiệt này.
Nằm ở sô pha trong phòng khách lầu một, ta ném lên ném xuống cái điện thoại di động đáng thương.
Di chuyển tầm mắt xuyên qua khe hở cửa sổ nhìn ra ngoài, cây cọ với cây dừa đung đưa qua lại trước cái ánh mặt trời chói chang gay gắt, thật là làm ta chán ngấy. Đúng lúc này một bóng người đột nhiên rơi vào tầm mắt ta.
Xuất phát từ quán tính, ánh mắt ta nhìn vào thân ảnh trước mặt, trắng bóng cùng trơn mượt.
Là Thượng Kiệt...
Cô mặc bên người áo nhỏ cùng quần ngắn đi ra cửa lấy báo ngày hôm nay. Từ bên trái nhìn qua chân Kiệt, vừa dài lại vừa thẳng, thắt lưng kia mỏng đến bất khả tư nghị, thật không biết đàn ông dùng đôi tay nắm lại có vừa hay không.
"Làn da thoạt nhìn non nớt kia có phải khi sờ vào cảm giác rất tốt hay không a?"
Nàng xoay người một cái, cảnh xuân chợt lộ ra, b* ng*c đầy đặn cùng đùi trắng thon nhỏ thật làm cho con người ta có bao nhiêu tưởng tượng...
Động tác trên tay không tự giác dừng lại, ta nằm ở sô pha dùng ánh mắt tham lam tùy ý ở trên người Thượng Kiệt làm càn đánh giá, bỗng nhiên cảm thấy anh ba thật có phúc...
Quang ảnh càng mờ mịt khi nàng quay đầu, dùng ánh mắt lạnh lẽo như ánh trăng nhìn ta..
Ta thu lại ánh mắt, hướng Kiệt vô lại cười...
Cô cũng không có phản ứng gì, thản nhiên đem ta liếc một cái, xoay người đi lên lầu.
Mùa hè chính là mùa làm cho người ta tràn ngập d*c v*ng, ta chính là đối với chị ba của mình sinh tà niệm.
Rầu rĩ tiếp tục nhìn ngoài cửa sổ, trước mắt lại là cảnh tượng buồn chán lúc nãy. Cách âm của biệt thự này thật tốt, làm ta không nghe thấy gì ở bên kia động tĩnh, nếu không người cô đơn như ta sẽ buồn chán đến chết.
Điện thoại thật đúng thời điểm vang lên...
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh

Cô Đơn Địa Phi

Tiểu Tinh

Mặc Y Bạch
Hương Tô Thúy Thúy Cầu
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Akay Hau

Vô Tội