Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Ngày hôm sau là đêm 30 tết.
Sáng sớm anh và ba phải tới công ty giải quyết một số việc còn tồn đọng cuối năm. Mẹ đi qua nhà bà ngoại bái mừng năm mới. Chị hai cùng chồng đi đường mệt nhọc, đang nghỉ ngơi trong phòng.
Chỉ có ta vô công rỗi nghề không có chuyện gì làm, rửa mặt xong đi ăn điểm tâm.
Vừa pha xong cà phê, Thượng Kiệt bỗng nhoáng một cái xuất hiện trước mặt ta.
Ta bị hù đến nhảy dựng – chiếc nhẫn phỉ thúy lóe sáng nơi ngón tay đeo nhẫn cưới của nàng.
Ngay giữa mùa đông thế nhưng ta chảy mồ hôi lạnh. Đương sự bên kia chẳng có biểu tình đặc biệt gì. Nàng dùng tay đeo nhẫn cầm bánh mì, tay kia cầm dao phết bơ lạc. Động tác vụng về như mấy đứa trẻ con, ta nhìn thấy bức xúc đến nỗi vài lần muốn tiến lên giành lấy giúp nàng làm.
Chưa đợi ta thực hiện ý niệm trong đầu, nàng đã biết ta nhìn chằm chằm nàng.
Ta xấu hổ chống lại ánh mắt kia sau đó nhìn sang nơi khác. "Cà phê... Em uống cả phê không?"
"Được." Phương thức trả lời ngắn gọn quen thuộc.
Ta pha thêm một ly cà phê nóng cho nàng, xoay người đặt lên bàn ăn. Sau đó lại lấy ly của mình ngồi xuống.
Nàng đem bánh mì phết bơ nãy giờ đưa ta.
Ta sửng sốt ngẩng đầu, nàng ôn hòa nhìn ta, khóe môi mang theo ý cười yếu ớt, ánh mắt cũng mất đi sự sắc bén thường ngày.
Là hành động bình thường hay không bình thường đây?
Lòng ta rối loạn.
"Không cần. Tôi tự làm được." Hạ mí mắt nói một câu, ta vội vàng lấy bánh mì phết bơ lên, động tác lưu loát. Sau đó hung hăng há to miệng cắn xuống.
Nàng bên kia đơ người tại chỗ.
Ta vẫn cúi đầu từng ngụm từng ngụm cắn bánh mì, sau đó uống tới cà phê.
"Em từ từ ăn, tôi về phòng trước." Dứt lời, ta cầm tờ báo mới chạy lên phòng trên lầu hai. Đùi vì quá vội mà đυ.ng trúng cạnh bàn, đau đến nhe răng trợn mắt.
Nhưng đừng lo... Thân thể đau còn tốt hơn so với đau lòng. Ta không cần tiếp tục ở lại đó, không cần nhìn nàng, nhìn thứ mà mình vĩnh viễn chẳng bao giờ có được.
Trở về quả nhiên là quyết định sai lầm. Ta căn bản chính là không nên quay về. Ta đã đánh giá quá cao định lực của mình, xem nhẹ tầm ảnh hưởng nàng đối với ta.
Ngay lúc vừa rồi – ngón tay áp út mảnh khảnh đeo chiếc nhẫn ta tặng, rồi tay đó ôn nhu đưa thức ăn cho ta... Rời lại ánh mắt dịu dàng, đôi môi căng mọng....
Ta đóng mạnh cửa phòng mình, ôm đầu ngồi xổm xuống đất.
Thượng Kiệt, em đừng mê hoặc tôi nữa!
Ta nghẹn trong phòng cả buổi sáng.
Trong lòng nhiều thứ sụp đổ nên ta phải dùng cả buổi sáng để xây dựng lại.
Chuông đồng hồ báo 12 giờ vang lên. Hơi đói bụng, ta đi xuống lầu.
Trên bàn chị hai và anh rể đã ngồi ngay ngắn, chỉ là không nhìn thấy Thượng Kiệt.
"Kiệt đâu?" Chị hai hỏi.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch

Vô Tội
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu