Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Nàng mặc áo choàng ngủ có sẵn từ phòng tắm đi ra, ta đúng là nên khen ngợi khách sạn thái độ phục vụ rất có hiệu suất. Xe đẩy chứa thức ăn đơn giản kèm theo chai rượu đỏ đã tới.
"Nếu em đói thì ăn trước đi." Ta dặn dò nàng sau đó đi tắm.
Đi ra ngoài sau khi đã mặc xong quần áo, Thượng Kiệt cầm ly rượu đỏ thất thần nhìn ra cửa sổ. Tóc dường như cũng sắp khô.
Ta định thần cầm khăn lau khô tóc từ từ đến bên nàng. "Đã hơi trễ rồi, chưa đói sao?"
"Còn chị? "
Đứng trước mặt nàng, ánh chiều nhè nhẹ rọi sáng hai người mặc dục bào song song đứng sau cửa sổ. Ta nhếch môi cười, dùng ngón tay nâng cằm Thượng Kiệt: "Tôi ăn em là đủ rồi. "
Mặt người nào đó ửng hồng: "Miệng lưỡi trơn tru."
"Đây là khen ngợi lời ngon tiếng ngọt của ta sao?"
"..." Nàng cụp mí mắt.
"Kiệt, em thật xinh đẹp. " Ta nâng khuôn mặt tinh tế đoan trang, chóp mũi như có như không kề gần gò má. "Tôi ngày mai thật sự phải đi rồi, Em sẽ nhớ tôi chứ? "
Người nàng khẽ rung động: "Uhm..."
Bàn tay không báo trước di chuyển đi xuống, cách một lớp vải chạm vào bộ vị bí ẩn: "Nơi này cũng nhớ hả? "
Thượng Kiệt biến sắc, mặt vẫn còn ửng đỏ: "Chị làm gì thế! "
Ta nháy mắt trở lại bình thường, xoay người đi đến xe chứa thức ăn: "Không làm gì cả. "
Kiệt trầm mặt không lên tiếng, không gian yên tĩnh ẩn chứa tâm sự.
Rót hai ly rượu, sau đó đưa một ly cho nàng, nàng không cầm lấy, chỉ lặng lẽ đứng đó.
Ta bỗng nhiên sinh khí, ngậm hết ngụm rượu lớn, sau đó hung hăng kéo Kiệt tới chặn miệng nàng, đầu lưỡi lướt qua hàm răng mở ra, đem rượu truyền qua miệng nàng. Lượng rượu tới quá nhiều, Thượng Kiệt vội đẩy ta ra ho sặc sụa.
Nàng lui về sau từng bước tựa vào cửa sổ thủy tinh trừng mắt nhìn ta, mu bàn tay quệt rượu còn vươn lại, nhìn như còn nai nhỏ ngơ ngác làm người ta nảy sinh ý muốn khi dễ.
Ta buông ly rượu, bước tới đem Kiệt áp lên cửa kính, phát điên vội hôn lên đôi môi, dây dưa cùng nàng quyện chặt đầu lưỡi quật cường. Nàng bắt đầu vùng vẫy, hai tay không thành thật đánh ta. "Không cần!! "
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi

Vô Tội

Tiểu Tinh
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Akay Hau