Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
London đầu mùa xuân mưa dầm, máy tính phát ca khúc của Trương Tịnh Dĩnh "Tình Bất Hồi" phiên bản rò rỉ tuyên truyền trên Internet. Ca khúc giàu cảm xúc làm ta xuất thần không tỉnh lại. Dột nhiên sự cố tạm ngưng trong nháy mắt làm ta giật mình thoát khỏi cảm xúc, khó tránh khỏi có chút bàng hoàng.
Nhiều fan có tâm ngồi cắt edit thành một bài hát, nhưng dù thế cũng không che giấu được bản chất thay thế phẩm giá rẻ. Huống chi, các đoạn cắt ghép không tự nhiên rõ ràng như vậy càng thêm không cách nào lừa mình dối người.
Đều là thế, ở thời khắc như vậy vô thức không nhịn được đưa tay lấy bao thuốc lá. Kỳ thực là nghiện thuốc lá vì buồn phiền, trạng thái tiêu cực nhiều hơn tích cực..
"Tâm như mệt mỏi /
lệ cũng khô rồi /
phần này thâm tình /
khó bỏ khó buông /
đã từng nắm giữ /
thiên hoang địa lão /
đã không gặp ngươi /
mộ mộ cùng hướng triều..."
Chớp mắt, mấy năm trôi qua. Bài hát vẫn cất lên, thời gian vẫn trôi qua, người trên phố vẫn ngày ngày tất bật.
Thời trung học có bài hát vô cùng thịnh hành《 dưới lầu người phụ nữ kia 》. Mới đầu giọng nữ mờ mịt ngâm nga trong tiếng ảo nhac, một thiếu niên tuổi trẻ quen sống trong lầu vàng hiện lên, tình yêu thuần khiết pha chút du͙© vọиɠ với một cô gái. Kết quả....
Kết quả, thực tế người con gái đó không có tóc dài đen mượt, không thể kề sát đôi môi, nhưng có nội hàm bên trong khiến người ta liếc mắt một cái cả đời khó khó quên.
Là bởi vì cách xa người đó nên mới cảm thấy người đó càng ngày càng tốt sao?
Trầm tĩnh. Cá tính. Thuần thiện. Gợi cảm. Còn cái gì nữa? Không thể nghĩ, cũng không dám nghĩ.
Chị hai cùng anh rể lúc trở về mang cho ta một thứ.
- - Gói quà bên ngoài màu tím, bao lấy một bộ đồ ren trắng bên trong. Cổ áo ống tay có sợi hoa, yếu đuối cơ hồ toát ra từ cái nhìn đầu tiên.
Ta hơi giật mình mà nhìn món lễ vật này, hoảng thần trong nháy mắt, bên trong gói quà rơi ra một cái thẻ.
- - "Tình yêu là chuyện viễn vông, từ nay ngưng mơ mộng hão huyền, có lẽ chỉ chuyên chú làm ăn."
Cuối cùng còn có ba chữ nhỏ: Thật xin lỗi.
Ta ngơ ngác nhìn chị hai của mình, nháy mắt lệ dâng ngập khóe mắt.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch

Vô Tội
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu