Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Đến bây giờ ta không thể không thừa nhận, từ khi thầm mến Kiệt ta đã trở nên biếи ŧɦái hơn.
Tuy rằng chúng ta đã quan hệ với nhau, có thể Kiệt cũng không biết cảm giác ta với nàng ẩn dấu bao lâu mà lại dám liều lĩnh làm ra cái chuyện đại nghịch bất đạo này. Hơn nữa mối quan hệ này của chúng ta là loại không thể đưa ra ánh sáng. Cho nên thứ tình cảm này ta tuyệt đối để ở trong lòng.
Sống trên đời đến nay đã 23 năm, ta còn không biết hai chữ "yêu thầm" viết thế nào. Nó chỉ có ở trong phim hoặc tiểu thuyết, nói chung là lĩnh vực nghệ thuật mới cần, chứ không áp dụng đối với ta.
Cuộc sống là một mớ phức tạp bùi nhùi, các cô gái trẻ suốt ngày đi theo ta tâm sự nói thầm mến này nọ. Ta chỉ tùy tiện nhìn bọn họ tỏ vẻ đồng tình thấu hiểu, trên thực tế là ta hoàn toàn không lý giải được.
Sau khi ép buộc ta nhỏ to tâm sự, bọn họ chỉ thở dài một hơi "Ước gì ta được là ngươi...". Gì chứ, là ta có gì tốt? Ta chỉ cảm thấy "yêu thầm" giống như một loại thái độ, nói ra hay không là chính bản thân quyết định thôi.
Dù thế nào thì muốn ta thầm mến, cũng phải xem đối tượng là ai.
Ai nói thần tượng không được thầm mến? Trong phòng ta có dán một tấm áp phích lớn hình một người. Sáng nào ngủ dậy khi mở mắt ra việc đầu tiên là chúc buổi sáng nó, thật hạnh phúc.
Vào mùa hè năm 19 tuổi ta xem TV nhìn thấy "Trương Tịnh Dĩnh", sau đó tần suất xuất hiện của người này tăng dần, mãi cũng thành thói quen, ta thần tượng nàng.
Không phải khoa trương nhưng cô ấy là tình nhân trong mộng, là nữ thần của ta. Có thể ngươi nhìn nàng thì cảm thấy không đẹp lắm, nhưng với ta thì khác, dù ngươi có tìm hoa hậu thế giới đặt trước mặt ta thì ta vẫn thấy Trương Tịnh Dĩnh đẹp hơn. Giống như...ta đối với Thượng Kiệt...
Dù cô cũng không phải đặc biệt xinh đẹp, nhưng thật dễ nhìn...
Đôi mắt hẹp dài lạnh lùng làm cho người ta chỉ dám nhìn từ xa đôi khi lại giống như đứa trẻ đơn thuần ngây thơ, thật khiến người ta vừa yêu vừa sợ. Càng không thể tin được người như vậy lại nửa đêm một mình trong nhà vệ sinh mà giải tỏa "Phong Tình".
Con người luôn tham lam. Cứ nghĩ rằng cùng nàng làʍ t̠ìиɦ một lần cho thỏa mãn sự tò mò rồi lại cư xử bình thường, bỏ qua mọi việc. Nhưng ta đã quá xem thường năng lực ảnh hưởng của cô...
Không đủ. Vĩnh viễn là không đủ. Ta muốn một lần lại một lần cùng Thượng Kiệt trầm luân điên cuồng, muốn hôn nàng thật sâu, đắm đuối mà dây dưa...
Nhưng phải làm sao để Kiệt chân chính thuộc về ta? Ta có năng lực gì đây?
Sau tối hôm đó, em liên tục cố ý tránh né tôi, thậm chí nhìn tôi một cái cũng không tình nguyện.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch

Vô Tội
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu