Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Phu tử lớp vỡ lòng họ Trương. Trương phu tử đã ngoài bốn mươi, học vấn rất cao nhưng lại thích dạy vỡ lòng. Ông thấy Giang Vu Thanh mười bốn tuổi mới đi học thì hơi thắc mắc, học phí thư viện Bình Lam không thấp, người trong thành Giang Châu cho con học ở thư viện Bình Lam đều thuộc hàng khá giả, tuyệt đối sẽ không đợi đến mười bốn tuổi mới học vỡ lòng. Trương phu tử chỉ suy tư một lát rồi cho qua chuyện này, lớn tuổi cũng không sao, chỉ cần chưa biết chữ và siêng năng hiếu học thì Trương phu tử cũng chẳng tìm hiểu ngọn nguồn.
Giang Vu Thanh mới tới học đường nên toàn thân căng cứng, quả thực không biết làm sao, may mà Trương phu tử kịp thời gõ thước vào bàn nhắc nhở đám người đang nhìn Giang Vu Thanh chằm chặp, Giang Vu Thanh mới thở phào một hơi.
Sách trên bàn do ông bà Lục chuẩn bị cho Giang Vu Thanh, y nhìn chằm chằm quyển sách hồi lâu, lau mồ hôi trên lòng bàn tay rồi mới cẩn thận giở ra trang đầu tiên.
Lục Vân Đình đã có công danh nên tất nhiên không học chung với Giang Vu Thanh, đồng môn trong thư viện đều biết hắn ngã xuống nước thập tử nhất sinh, giờ thấy hắn khỏe mạnh thì đồng loạt xúm lại.
Trong đó có một người tên Triệu Tử Dật, nhà hắn cũng là phú hộ ở Giang Châu, mẫu thân Triệu Tử Dật và Lục phu nhân là bạn lâu năm nên hắn thân với Lục Vân Đình nhất. Hắn xích lại gần, nhìn Lục Vân Đình từ trên xuống dưới rồi hỏi: "Không sao chứ?"
Lục Vân Đình nói: "Không sao."
"Ngươi ngã bệnh làm mẹ ta lo sốt vó, còn ăn chay chép kinh Phật mấy ngày cho ngươi nữa," Triệu Tử Dật nói, "Sao không ở nhà nghỉ thêm mà vội vã tới đây làm gì?"
Lục Vân Đình nói: "Làm phiền dì Vân quá."
"Nằm nhà mãi cũng chán," Lục Vân Đình thấp giọng hỏi, "Chuyện ta nhờ ngươi thế nào rồi?"
Triệu Tử Dật thì thào: "Có manh mối rồi."
Lục Vân Đình cười lạnh, trong lúc dưỡng bệnh hắn sai người hầu thân cận cầm thư mình viết đến Triệu phủ một chuyến, nhờ Triệu Tử Dật điều tra chuyện thuyền hoa ra giữa hồ đột nhiên gặp nạn. Hai người đang trò chuyện thì phu tử đến, trong phòng yên tĩnh lại, Lục Vân Đình ra hiệu cho Triệu Tử Dật lát nữa nói tiếp, Triệu Tử Dật gật đầu rồi ngồi xuống cạnh hắn.
Lục Vân Đình hay bệnh nên ông bà Lục cũng chẳng mong hắn đi thi Trạng Nguyên, tính hắn lười nhác, tiên sinh ở thư viện e ngại thân phận và sức khỏe hắn nên mắt nhắm mắt mở cho qua. Lục Vân Đình lơ đãng nhìn bộ râu phu tử rung rung, chợt nhớ tới Giang Vu Thanh, hôm nay y đi chung với hắn, quản gia đích thân hộ tống. Lúc hai người ngồi trong xe ngựa, Giang Vu Thanh ưỡn lưng thẳng tắp, lòng bàn tay bồn chồn xoa đầu gối, có vẻ cực kỳ căng thẳng.
Lục Vân Đình thấy vậy thì cười một tiếng, dựa vào thành xe căn dặn: "Đến thư viện không được nói hai chúng ta có hôn thư nghe chưa."
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch

Cô Đơn Địa Phi
Hương Tô Thúy Thúy Cầu
Oa Ngưu Cuồng Bôn

Tiểu Tinh

Akay Hau

Vô Tội