Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Sau lưng Tô Vấn có một hình xăm, là hình xăm đặc thù của gia tộc nhà họ Tô ở Tây Đường.”
Ồ, người nhà họ Tô à.
Cuối tháng, Tô Vấn đến Tây Đường một chuyến. Cậu vốn định đi xem Vũ Văn Thính thi đấu, đến vé máy bay quốc tế cũng đặt xong rồi nhưng Tô Tân nói ông bị bệnh, ốm dai dẳng trên giường bệnh không dậy nổi nên Tô Vấn đành phải đi suốt đêm để kịp về tới nơi.
Người nhà họ Tô đều có mặt, già trẻ lớn bé đầy đủ.
“Chú Tư về rồi đó à.”
Người nói chính là con trai thứ hai Tô Bính Tiễn của nhà họ Tô, chừng 50 tuổi. Tính ra ông ta còn lớn hơn Tô Vấn đến mấy giáp, luận tuổi tác thì đã có thể làm ba anh rồi nhưng trước mặt anh lại vẫn phải khom lưng cúi gối.
Mấy người vai vế dưới đều lớn tuổi hơn Tô Vấn nhưng vẫn vội cúi đầu gọi một tiếng chú Tư. Người sau còn thận trọng hơn người trước.
Người nhà họ Tô đều sợ Tô Vấn. Dù sao thì ông cụ cũng nói rồi, ngoại trừ thằng Tư là chủ thì những người còn lại đều chỉ là người làm thuê thôi. Như vậy có thể không sợ à? Chỉ cần một câu nói của Tô Vấn là có thể bị đuổi ra khỏi cửa rồi.
Khu nhà của nhà họ Tô là tài sản được tổ tiên để lại từ thời còn làm địa chủ, sau này được sửa sang lại theo phong cách cổ. Cả nhà đều đứng, chỉ có một mình Tô Vấn ngồi trên ghế chủ nhà. Người làm bưng một chén Đại Hồng Bào lên. Anh cầm chén hơi nhấp một ngụm rồi buông một câu ‘Đặc quá’, người làm nơm nớp lo sợ lui xuống đi pha lại.
Tô Vấn đặt chén trà xuống, lười biếng lên tiếng: “Tô Tất Thanh.”
Tô Phục bước lên, cúi đầu cung kính gọi: “Chú Tư.”
Anh nhướng mắt, nheo mắt một cái, không có biểu cảm gì: “Đến từ đường quỳ.”
Cô ta không hề nhúc nhích.
Tô Vấn đổi tư thế ngồi, hai tay đặt lên thành ghế, dáng vẻ nhàn nhã thoải mái nhưng giọng điệu bức người: “Không nghe à?”
Tô Phục không lên tiếng. Ba cô ta là Tô Bính Nghiệp lên tiếng thay cô ta: “Chú Tư…”
Tô Vấn không buồn nghe: “Quỳ đến khi cô xỉu thì thôi.” Anh không buồn liếc mắt nhìn ông anh cả của mình lấy một cái, ngoắc ngoắc tay gọi ông quản gia già đến dặn dò: “Sau khi cô ta xỉu thì ném ra khỏi cửa nhà họ Tô cho tôi.”
Ông quản gia già liên tục vâng dạ.
Tô Bính Nghiệp bị mất mặt, sắc mặt lúc trắng lúc xanh: “Chú Tư, chú làm vậy là có ý gì?”
Người làm bê ấm trà mới pha tới, run lẩy bẩy dâng một chén trà lên.
Tô Vấn nếm thử một ngụm, không nói gì mà cho người làm lui xuống. Anh đặt chén trà xuống, xoay xoay nắp chén trà trong tay: “Nhà họ Tô của tôi không chứa chấp tội phạm chạy trốn, ba con các người phải thắp hương cảm ơn Phật tổ vì tôi chưa báo cảnh sát mới đúng.”
Tô Bính Nghiệp cứng họng.
Già trẻ lớn bé trong phòng không ai dám lên tiếng.
“Xoảng.”
Tô Vấn tiện tay ném nắp chén trà sang một bên, anh vừa giơ tay lên là người làm lập tức đưa tới một chiếc khăn tay cho anh lau tay. Anh chống một chân lên ghế, dáng vẻ y như ông tổ: “Hôm nay tôi cũng nói luôn ở đây. Nếu ai dám làm việc gì chưa được tôi cho phép thì phải có bản lĩnh đừng để cho tôi biết. Tôi không buồn quản các người nhưng không có nghĩa là các người có thể làm xằng làm bậy.” Dừng một chút, anh trợn mắt nhìn một lượt: “Hiểu chứ?”
Âm cuối cất lên, giọng điệu kiêu ngạo mà nguy hiểm.
Tô Vấn từ nhỏ đã như vậy, ông cụ nuông chiều anh, bắt ba người con trai còn lại cùng với bao nhiêu cháu trai cháu gái trong nhà đều phải làm trâu làm ngựa cho anh, cùng một ông bố sinh ra nhưng đãi ngộ lại khác nhau một trời một vực.
Chờ Tô Vấn đi xa rồi, người con trai thứ hai nhà họ Tô mới dám lên tiếng: “Hừ, nó lại coi cả cái nhà họ Tô này là của nó thật đấy!”
Anh Ba Tô Bính Văn nhỏ giọng nhắc nhở: “Nói năng cẩn thận, nó đúng là cục cưng của ông cụ đấy.”
Ông quản gia già đi tới mời cô cả đến từ đường.
Tô Phục siết chặt tay, móng tay cắm nát lòng bàn tay. Tô Bính Nghiệp chỉ nói với cô ta một chữ, nhịn.
Căn nhà phía Đông ở sau vườn là chỗ ông cụ ở, bước vào cửa là một cái lư đồng ngay chính giữa sảnh lớn, phía trên lư đồng có treo một bức tranh truyền thần. Bức tranh đã khá cũ kỹ, trên mặt giấy ố vàng là những nét mực xanh vẽ một người con gái mặc quần áo cưỡi ngựa, tư thế hiên ngang.
Người con gái trong tranh chính là mẹ ruột của Tô Vấn, Tiêu Đồng.
Tiêu Đồng được sinh ra trong gia đình Nho giáo. Ba mươi năm trước bà bị Tô Tân nhìn trúng nên bị cưỡng đoạt ép buộc bắt lên núi. Lúc Tô Tân còn trẻ thì phụ nữ thành đàn, chẳng bao giờ quan tâm. Đến sau khi gặp được Tiêu Đồng, ông thay đổi hoàn toàn, từ đó gác kiếm ở nhà đóng cửa cưng chiều người vợ này. Nhưng hồng nhan bạc phận, Tiêu Đồng sinh xong bị hậu sản nên chỉ sống đến 25 tuổi thì mất. Sau đó Tô Tân chỉ ăn chay niệm Phật, cưng chiều đứa con trai quý tử chứ không màng thế sự nữa.
Ngoài căn nhà phía đông của Tô Tân, ở từ đường cũng treo tranh vẽ Tiêu Đồng. Mọi người nhà họ Tô cứ mùng 1 và 15 hằng tháng đều phải tắm gội sạch sẽ rồi đến đây để dâng hương tưởng nhớ bà.
Tô Tân vừa nghe tiếng bước chân bên ngoài đã biết là ai tới. Ông bỏ tràng hạt xuống rồi chạy ra ngoài: “Vấn Vấn, con về rồi à.”
Ngoại trừ Tô Vấn ra, không ai được phép tuỳ tiện ra vào căn nhà phía đông này như vậy.
Tô Tân nhảy nhót, cười tươi như hoa: “Con về thế này ba mừng lắm.”
Ông cụ tóc đã bạc nhưng sắc mặt vẫn hồng hào, cơ thể khỏe mạnh. Càng lớn tuổi, ông càng giống trẻ con, tất nhiên ông chỉ như vậy trước mặt Tô Vấn, chứ đối với người ngoài thì mặt ông cụ lạnh như mặt Diêm Vương khiến cho người ta vừa nghe tiếng đã sợ mất hồn.
Tô Vấn nhìn ông từ trên xuống dưới: “Không phải ba nói ba bị bệnh sao?” Trong điện thoại còn nói ho long cả phổi ra rồi, còn cả cái gì mà nằm triền miên trên giường bệnh, không còn sống được mấy ngày nữa.
Tô Tân không đỏ mặt, tim không đập nhanh, thản nhiên nói dối không chớp mắt: “Đúng vậy, nhớ con trai nên đổ bệnh, bệnh tương tư đấy, vừa nhìn thấy con là khỏe ngay.”
Tô Vấn cạn lời.
Ông già này!
Tô Tân quẹt diêm đốt nén hương rồi kéo con trai bảo bối đến trước bức tranh: “Đến đây nào Vấn Vấn, thắp nén hương cho mẹ con đi.”
Tô Vấn nhận lấy hương rồi vái ba cái.
Tô Tân nhìn vợ yêu trong bức tranh rồi lại nhìn con yêu. Ông rất xúc động: “Đồng Đồng à, em thấy có phải con trai chúng ta càng ngày càng đẹp trai không? Cũng may thằng bé giống em nên đẹp thế chứ.” Ông cụ nói một hồi rồi hăng hái kéo ghế ngồi xuống trước bức tranh, tiếp tục huyên thuyên: “Đồng Đồng à, em còn chưa được gặp con dâu tương lai nhỉ? Con bé cũng rất xinh đẹp, sau này cháu trai chúng ta chắc chắn cũng sẽ giống em, là một đại mỹ nhân…”
Bà mất đã hai, ba mươi năm nhưng chỉ như mới hôm qua thôi vậy.
Cả một đời Tô Tân chỉ yêu một mình cô gái trong tranh, nhưng thời gian trôi đi như một cái chớp mắt, nỗi tương tư không thay đổi. Vậy mà, người vợ trong tranh của ông vẫn xinh đẹp như hoa, còn tóc ông đã bạc trắng.
Đại hàn vừa qua thì cũng sắp hết năm, khí trời bắt đầu trở nên ấm áp hơn. Chậu đông mai mà Khương Cửu Sênh chăm sóc đã nở được ba bốn bông, Bác Mỹ chưa được thấy bao giờ nên ngày nào cũng ra nhìn bụi cây đông mai kia k** r*n, thích đến phát điên rồi.
Thật đáng tiếc, sau này Bác Mỹ không được thấy chậu đông mai nữa.
“Thời Cẩn.” Khương Cửu Sênh ở phía sau, kéo tay áo anh.
Thời Cẩn đang khom người dọn dẹp ổ chó của Bác Mỹ. Anh để đồ trên tay xuống, dắt Khương Cửu Sênh về ngồi lên ghế đu mây, nói: “Không được.”
Khương Cửu Sênh túm chặt cổ tay anh: “Thời Cẩn à.”
Giọng nói mềm mại, có mấy phần nũng nịu.
Nếu như lúc trước cô mà dùng giọng điệu như vậy thì ắt hẳn cái gì Thời Cẩn cũng nghe theo cô, nhưng lần này lại khác: “Ngoan nào.” Anh vỗ đầu cô, ôn tồn dỗ dành: “Em nhớ nó thì có thể đến nhà họ Từ thăm nó.”
Đúng vậy, Thời Cẩn muốn đưa Bác Mỹ đi, cả ổ chó cũng đưa đi, đồ chơi cũng chẳng để lại cái nào, dáng vẻ này khiến cho Bác Mỹ có cảm giác… nó sắp bị vứt bỏ rồi!!! Chú ý nhé, không phải gửi nuôi, là! Vứt! Bỏ!
Nó chớp chớp đôi mắt, đáng thương hết sức: “Gâu gâu…”
Khương Cửu Sênh mềm lòng: “Bác Mỹ có tiêm vắc-xin phòng bệnh, cũng tẩy giun đúng hạn, sẽ không sao đâu.”
Sở dĩ phụ nữ có thai không được nuôi thú cưng, là bởi vì trên người động vật có các loại vi khuẩn gây bệnh và côn trùng ký sinh, nếu như bị lây sẽ dẫn đến sẩy thai, hoặc là thai nhi dị dạng. Bác sĩ đề nghị không nuôi thú cưng, nhưng cũng không phải là tuyệt đối, chỉ cần định kỳ đi tẩy giun và tiêm vắc-xin phòng bệnh cho thú cưng thì tỷ lệ bị lây nhiễm Toxoplasma là rất nhỏ.
Thời Cẩn vẫn không đồng ý: “Mọi chuyện đều có ngộ nhỡ, phải diệt sạch từ đầu nguồn mới được.”
“Gâu gâu”.
Từ Bác Mỹ mở đôi mắt long lanh nhìn mẹ.
Khương Cửu Sênh không đành lòng: “Đưa sang bên Cẩm Vũ không được sao?”
“Không được.” Thời Cẩn rất kiên trì, giọng điệu cương quyết: “Bác Mỹ quấn em, không gửi nuôi xa một chút anh không yên tâm.”
Cô hết cách.
“Gâu gâu”.
“Gâu gâu”.
Bác Mỹ tội nghiệp khịt khịt lỗ mũi, đưa móng ra bắt lấy ống quần mẹ.
Con không muốn đi.
Con không nỡ xa mẹ.
“Gâu gâu”.
Thời Cẩn cúi đầu, lườm nó một cái: “Cút xa một chút.”
Con không đi! Thề không khuất phục!
Thời Cẩn xách cổ nó lên, ném ra xa hai mét.
Từ Bác Mỹ lăn trên mặt đất một vòng, định bò dậy, nhưng thấy ánh mắt ác độc táng tận lương tâm của ba Thời Cẩn thì nó không dám cử động, nằm ngay đơ trên đất.
“Gâu…”
Nó thật sự rất đáng thương, sắp khóc rồi đây này.
Cải thìa nhỏ, trong đất vàng, ba tuổi không có ba, bốn tuổi không có mẹ. …
Nó vội vàng tự ôm chặt lấy cơ thể béo mập, co tròn người lại rồi lặng lẽ bi thương, buồn bã nhìn ba Thời Cẩn bỏ toàn bộ thức ăn cho chó và sữa bột của nó vào túi, nó đau lòng đến run cả người.
Thằng nhóc này, muốn đáng thương bao nhiêu thì đáng thương bấy nhiêu.
Khương Cửu Sênh không đành lòng nhìn nữa, đi uống một ly sữa chua đào vàng để bình tĩnh lại, mới vừa mở tủ lạnh ra…
“Quá lạnh, em không được uống.” Thời Cẩn đóng tủ lạnh lại: “Anh đi pha sữa bột cho em.”
Khương Cửu Sênh chẳng còn muốn nói gì nữa.
Từ Bác Mỹ thấy ổn hơn một tí, hóa ra ba Thời Cẩn không chỉ ngược đãi với mình nó. Ví dụ như, mỗi ngày mẹ đều phải uống hai cốc sữa bột nhập khẩu dành cho phụ nữ có thai, uống chẳng ngon chút nào, nhìn vẻ mặt mẹ thì biết, nhưng ba Thời Cẩn cứ bắt mẹ uống.
Hừ! Bạo chúa Thời!
“Chị gái, anh rể.”
Khương Cẩm Vũ vừa đi tới cửa, Bác Mỹ đã co cẳng chạy qua, xoay vòng vòng quanh người cậu.
“Gâu!”
“Gâu!”
Cậu ơi! Mau dẫn chó con bỏ trốn đi!
Thời Cẩn đưa chiếc vali đã được đóng gói kỹ cho Khương Cẩm Vũ: “Cậu đưa nó đi ngay đi.”
Cậu nhận lấy: “Vâng.”
Sau đó, cậu ngồi xuống, sắp xếp lại đồ vật trong vali theo thứ tự từ lớn đến nhỏ, cuối cùng nhấc Bác Mỹ lên, đặt vào túi ngoài cùng bên trái của vali, bởi vì nó lớn hơn đồ chơi.
Chó con cảm thấy trời sập rồi: “Gâu gâu!” Nó phản đối điên cuồng mà không có hiệu quả, chỉ còn lại tận cùng của nỗi bi thương: “Ẳng ẳng ẳng…”
Tên đầu sỏ nhìn nó với ánh mắt lạnh lùng, sau đó ngồi lại ghế treo, ôm vợ như không có chuyện gì xảy ra, hỏi: “Buổi trưa em muốn ăn gì?”
Từ Bác Mỹ cào móng chân: “Gâu!” Mẹ ơi!
Tiếp tục cào: “Gâu!” Mẹ ơi cứu chó con!
Không đợi Khương Cửu Sênh trả lời, Thời Cẩn lại hỏi: “Ăn thịt chó được không?”
“Thịt chó” Từ Bác Mỹ im re.
Một giây trước chó con còn kêu như núi sập đến khàn cả giọng, một giây kế tiếp yên lặng giống như con gà, lui vào trong vali run lẩy bẩy, không dám sủa một tiếng nào nữa.
Chó tốt không ham hơn thua trước mắt.
Khương Cẩm Vũ ôm cả chó và vali đi, con chó lưu luyến quay đầu lại…
Rầm!
Cửa bị Thời Cẩn đóng sầm lại tạo thành một cơn gió.
Từ Bác Mỹ nín thinh.
Không phải số mệnh rất bi thảm thì không thể trải nghiệm được cái cảm giác bị đuổi ra khỏi nhà này đâu.
Bớt đi một con chó ầm ĩ khiến cả căn hộ yên tĩnh lại, sân thượng cũng rộng rãi hơn. Tâm trạng Thời Cẩn không tệ, khoé miệng cong lên, anh nhặt một khúc xương đồ chơi của chó trên đất ném vào trong thùng rác, rửa tay phun nước khử trùng xong mới lại ôm Khương Cửu Sênh: “Em muốn ăn gì?”
Khương Cửu Sênh suy nghĩ một chút rồi nói: “Đồ cay ạ.”
Có thể bởi vì mang thai nên gần đây khẩu vị của cô không giống trước kia nữa.
Thời Cẩn nói: “Chỉ được ăn một chút xíu thôi nhé, phụ nữ có thai phải ăn kiêng.”
“Vâng.”
Vẫn còn sớm, Thời Cẩn ôm cô ngồi ở ghế treo, hôn gặm ở sau tai cô, giọng nói thoải mái: “Chua trai cay gái, Sênh Sênh à,”anh sờ bụng của cô một cái: “Có thể trong này là một bé gái đấy.”
Còn ít tháng nên vẫn chưa lộ bụng bầu, vùng bụng bằng phẳng đương nhiên là không sờ được ra cái gì cả. Chỉ có điều, gần đây Thời Cẩn hình thành thói quen, rất thích sờ bụng của cô, có hứng là lật hết quần áo lên hôn.
Cô lười biếng dựa vào Thời Cẩn: “Không đúng đâu.”
Anh xoa xoa bụng của cô qua một lớp áo len, yêu thích không rời tay: “Chờ đủ tháng anh sẽ đi hỏi chủ nhiệm Chu.”
Ít nhất phải ba tháng mới có thể biết được giới tính của bé cưng.
Khương Cửu Sênh nhìn anh: “Tại sao phải biết sớm?”
Thời Cẩn nói: “Sớm còn có tính toán.”
Nếu là bé gái thì sẽ để ở lại thêm ít lâu, nếu là bé trai… thì phải tranh thủ đưa nó đến nhà họ Từ sớm, để lâu nhất định cô sẽ không nỡ.
Khương Cửu Sênh không hiểu nổi: “Anh tính toán cái gì?” w●ebtruy●enonlin●e●com
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh

Mặc Y Bạch
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi

Vô Tội
Phi Trường Tưởng Thụy Giác
Khuyết Danh

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ