Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
“Tôi tới là muốn nói rõ với ông, tôi không có đầu óc kinh doanh cũng không có quan hệ gì với nhà nhà họ Đàm của ông nữa, ông đừng dựa vào tôi mà sớm tính toán cho mình đi.”
Đàm Tây Nghiêu nói không rõ lời, miệng run lập cập, cũng không biết ông ta muốn nói cái gì.
Đã lâu Đàm Mặc Bảo không gặp ông ta nên không biết ông đã già như vậy rồi. Hai mắt ông trũng xuống, gầy đến mức đáng sợ, không còn một chút minh mẫn sắc bén nào của trước kia nữa.
Cô thu ánh mắt lại rồi rời đi.
Đàm Tây Nghiêu từ trên giường bệnh ngồi dậy, run rẩy nâng tay, cố sức gọi tên cô: “Mặc, Mặc…”
Mấy tiếng đứt quãng giống như cây kim đang từ từ đâm vào tim khiến cô khó chịu, cuối cùng cô vẫn quay đầu lại, im lặng thật lâu mới để lại một câu: “Dưỡng bệnh cho khỏe đi.”
Đàm Tây Nghiêu mở to đôi mắt đục ngầu trống rỗng nhìn cô.
Con người luôn như vậy, luôn phải chờ tới khi mất đi mới hiểu được thế nào là biết vậy chẳng làm, khiến cho người ta mình đầy thương tích rồi mới lại quay đầu hỏi han ân cần.
Đàm Mặc Bảo lau mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, mới đi vài bước ra khỏi phòng bệnh đã bị gọi lại.
“Đàm Mặc Bảo.”
Đây là lần đầu tiên nghe bà Dương gọi cô một tiếng ôn hoà như vậy.
Đàm Mặc Bảo quay đầu lại.
Hai bên tóc mai của bà Dương đều đã bạc trắng, nhìn già khủng khiếp nhưng vẫn giống như trước đây, vẫn cái giọng điệu lên mặt dạy đời nhưng lại không giấu được sự mỏi mệt trong người. Cho dù bà ta mạnh mẽ thế nào thì cũng hiện rõ lực bất tòng tâm: “Lúc ba cô đột quỵ tôi đã nghĩ, nếu như ông ấy mất đi thì bài vị sẽ do ai cầm.”
Đàm Mặc Bảo không nói gì.
Bà Dương cười lạnh, không biết là tự giễu hay là châm chọc: “Cô giỏi lắm, nói lời nào cũng đều ứng nghiệm cả. Hoàn Hề không thọ, tôi và ba cô thì già rồi cũng không có người lo việc đưa tiễn.”
Trước kia, khi Đàm Mặc Bảo bị chọc giận đã từng nói rất nhiều lời hỗn hào kiểu giương nanh múa vuốt, nhưng cô chưa từng nghĩ tới việc nó sẽ ứng nghiệm nên chỉ nhún nhún vai hỏi: “Nếu bà sớm nghĩ tới việc này thì có đối xử tử tế với tôi hơn không?”
Bà Dương hừ lạnh, trong mắt mang đậm sự ghét bỏ: “Không, tôi ghét cô.”
Đây mới là bà ta.
Luôn luôn giống một con công cao ngạo.
Đàm Mặc Bảo đáp trả bằng nụ cười không tim không phổi mà cũng không thèm để ý: “Khéo quá, tôi cũng ghét bà.”
Một nụ cười tiêu tan ân oán sao? Nói thì dễ lắm.
Con người mà, phần lớn đều chỉ nhớ việc ác chứ không nhớ việc thiện, người ngay thẳng thì cũng sẽ chỉ nhớ kỹ mà thôi, còn người không quang minh lỗi lạc thì sao, nhất định sẽ phải trả lại đủ số.
Bà Dương quấn lại chiếc khăn trên vai, cao ngạo xoay người, đi đến phòng bệnh lại dừng lại, không quay đầu, nói: “Chờ bệnh tình ba cô ổn định, tôi sẽ cùng với ông ấy ra nước ngoài dưỡng lão.”
Đàm Mặc Bảo xoay người rời đi.
Cũng tốt, đến chết không cần qua lại với nhau nữa, không gặp gỡ, không chán ghét, ân oán tình thù gì cũng đều mặc cho thời gian quyết định thôi, gió thổi qua năm tháng lâu rồi thì dù mây tụ cỡ nào, cũng sẽ tự nhiên mà tan ra thôi.
Trung tuần tháng Giêng, công ty nhà họ Đàm bị thu mua, sát nhập vào SJ’s. Từ khi tin tức công ty dược phẩm của nhà họ Đàm thử nghiệm thuốc trái phép bị đưa ra ánh sáng thì danh tiếng của công ty đã giảm đi nhiều, lúc ấy Đàm Tây Nghiêu đưa con gái ra nước ngoài trị bệnh, công ty nhà họ Đàm không người lãnh đạo nên gốc không vững nữa, nhưng đến nay mới biết là bàn tay của Thời Cẩn đã vươn tới nhà họ Đàm từ lúc đó rồi.
Chỗ tiền bán cổ phần công ty, Đàm Tây Nghiêu chia làm hai phần, một phần dùng làm lương hưu cho ông và vợ, một phần để lại cho Đàm Mặc Bảo. Đàm Mặc Bảo chỉ biết đó là một con số trên trời nhưng cô không động đến mà cứ để như vậy.
Cuối tháng Giêng, phiên toà xét xử vụ án Tần Vân Lương mưu hại Tần Minh Lập được mở. Hắn thú nhận ngay, bị tuyên án 20 năm tù.
Ra khỏi toà án, Hoắc Nhất Ninh đưa cho Tần Vân Lương một túi tài liệu.
“Đây là tư liệu mà anh giấu ở dưới chậu hoa.”
Tần Vân Lương mở ra, nhìn một hồi rồi ngây ngẩn cả người.
“Người mà Tần Minh Lập muốn tố cáo với Tần Hành không phải anh, mà là Tô Phục.” Hoắc Nhất Ninh dừng lại, nhướng mày nhìn gã đàn ông mặc quần áo tù nhân trước mắt: “Còn về chứng cứ anh biển thủ tiền của công ty thì sau khi Tần Minh Lập thu được cũng không hề mở ra.”
“Tại sao lại như vậy.”
Lúc ấy, hắn luống cuống nên căn bản không có thời gian nói rõ ràng với Tần Minh Lập, luôn nhận định là Tần Minh Lập muốn tố giác hắn nên một lòng chỉ muốn giết người diệt khẩu.
Tần Vân Lương quỳ gục xuống, che mặt hối hận.
Bà Chương lao lên, lôi kéo gã mắng chửi: “Thằng súc sinh!”
“Mày trả con cho tao, trả con cho tao!”
“Sao mày không chết đi!”
“Mày mới đáng chết!”
“Súc sinh!”
Bà Chương mắng chửi không ngừng, tay đấm chân đá vào Tần Vân Lương, quản giáo áp giải phạm nhân cũng không kéo lại được. Bà ta mắng chửi cấu xé như phát điên, hành lang vang vọng tiếng mắng chửi và tiếng kêu gào chói tai mất kiểm soát.
“Tuy là cái bẫy do Tô Phục tạo ra, nhưng Tần Vân Lương cũng rất ngu xuẩn, tự đào hố cho mình.” Thang Chính Nghĩa than: “Đúng là tự tạo nghiệt.”
Hoắc Nhất Ninh không ý kiến.
Thang Chính Nghĩa tặc lưỡi liên tục, cảm khái: “Oan oan tương báo tới khi nào đây.”
Khi nào à?
Không ngừng không nghỉ.
“Đi đâu mà vội thế?”
Trần Dịch Kiều ngừng chân, ngẩng đầu nhìn.
Ôn Thi Hảo đang dựa vào cột đá ở cửa tòa án, bên ngoài có mưa nhỏ, cô ta cầm ô, ung dung hỏi: “Đi phá thai à?”
Trần Dịch Kiều chỉ lạnh lùng nhìn cô ta, không lên tiếng.
Ôn Thi Hảo cầm ô đi tới, trong mắt chỉ có xem thường và khinh bỉ, cô ta châm chọc: “Cũng đúng, nhà họ Tần đổi chủ rồi, Tần Minh Lập không còn, cô lưu lại nghiệt chủng này cũng chẳng có tác dụng gì.” Cô ta nhìn lướt qua bụng Trần Dịch Kiều, cười đắc ý: “Rất không cam lòng đúng không. Khó khăn lắm mới mang thai nhưng không đợi đến khi cô kịp bay lên đầu cành, mẹ được vinh hiển nhờ con thì người đã không còn nữa rồi.”
T rần Dịch Kiều đột nhiên cười một tiếng.
“Cô cười cái gì?”
Cô ta đứng ở trên cầu thang, từ trên cao nhìn xuống: “Cô thật sự rất đáng thương.”
“Tôi rất đáng thương ư?” Ôn Thi Hảo hừ lạnh, khịt mũi coi thường.
“Cô cho là người nào cũng giống cô, trong đầu chỉ có sự bẩn thỉu u ám sao?” Trần Dịch Kiều lạnh mặt châm biếm lại: “Chẳng trách mọi người đều xa lánh, không một ai yêu thương.”
“Trần Dịch Kiều!”
Ôn Thi Hảo gầm lên giận dữ, thẹn quá hoá giận giơ bàn tay lên.
Trần Dịch Kiều không những không né, còn bước lên trước một bước: “Cô đánh đi.” Cô ta hất cằm, liếc xéo ả đàn bà đang giương nanh múa vuốt trước mặt: “Cô vẫn đang trong thời gian tạm hoãn thi hành án, cô dám đánh, thì tôi dám tố cáo cô.”
“Cô…”
Ôn Thi Hảo bực bội cắn chặt răng nhưng vẫn thu tay về: “Tôi muốn xem xem, đứa trẻ có mẹ sinh nhưng không có ba nuôi trong bụng cô có thể đắc ý tới khi nào.”
Vừa dứt lời, tóc cô ta bị túm lấy, vừa ngoái đầu, bàn tay bà Chương đã tát tới.
Một tiếng chát giòn tan vang lên, Ôn Thi Hảo bị tát cho ngẩn cả người: “Bà dám đánh tôi à?”
Bà Chương kéo tóc cô ta, ném văng cô ta ra: “Đánh con đ**m ăn cháo đá bát như mày đấy.”
Ôn Thi Hảo mang giày cao gót nên không đứng vững, lảo đảo vài bước, ô trong tay rơi xuống, cô ta quay đầu lại lườm bà Chương.
“Bà….”
Lúc này, luật sư và cán bộ viện kiểm sát vừa khéo đi ra khỏi cửa, cô ta lập tức giảm âm lượng, nén giọng nói một câu: “Món nợ này tôi sẽ nhớ kỹ.”
Nói xong, Ôn Thi Hảo căm giận rời đi.
Bà Chương thu vẻ mặt giận dữ lại, quay sang nhìn Trần Dịch Kiều, ánh mắt như có như không liếc qua bụng cô ta: “Tôi đã tìm nhà cho cô rồi, cũng tìm được người giúp việc rồi, hôm nay cô chuyển vào đi.”
Giọng điệu bà ta không cho phép từ chối.
Trần Dịch Kiều không cần nghĩ ngợi, từ chối thẳng thừng: “Không cần, bà không cần phái người giám sát tôi. Tôi sẽ không đi phá thai.” Hai tay cô ta tự nhiên dừng ở trên bụng, giọng điệu bình thản: “Tôi sẽ giữ lại đứa bé này.”
Ánh sáng hiền hòa ẩn hiện trong mắt cô ta.
Bà Chương im lặng một lát rồi móc một tấm thẻ trong túi ra đưa cho cô ta: “Trong này có hai triệu, sau này mỗi tháng tôi đều sẽ chuyển tiền vào trong đó.”
Cô ta không lập tức nhận lấy mà như đang suy nghĩ, một lúc lâu sau mới nhận tấm thẻ: “Không cần chuyển tiền, hai triệu là đủ rồi. Trừ tiền mà đứa bé nhất định phải dùng đến thì tôi sẽ không động đến một phân tiền nào trong thẻ.”
Bà Chương nửa tin nửa ngờ yên lặng nhìn cô ta: “Rốt cuộc cô có ý gì? Tiền không cần, nhà cũng không cần, vậy cô muốn cái gì?”
Cô ta lẩm bẩm: “Tôi sinh con cho anh Hai vốn đã không muốn được cái gì cả. Tôi chỉ muốn sinh con cho anh ấy mà thôi.”
Nói xong, cô ta cất kỹ tấm thẻ rồi đi xuống cầu thang, nhặt cái ô bị Ôn Thi Hảo đánh rơi ở bên dưới. Một bàn tay cô ta đỡ cái bụng đã hơi gồ lên, tay kia cầm ô bước vào trong màn mưa bụi, bóng dáng đơn bạc bị gió thổi nhẹ nhàng lay động.
Bà Chương đứng ở cửa tòa án suy nghĩ đến xuất thần.
Trên con đường đối diện, Ôn Thi Hảo lên một chiếc xe.
Lái xe là thư ký Đường Tấn đưa một chiếc khăn lông khô cho cô ta: “Tổng giám đốc Tiểu Ôn.”
Cô ta lau nước mưa trên người, sự tức giận trên nét mặt vẫn chưa tan, hỏi: “Bên phía Lâm An Chi nói thế nào?”
“Thư ký của chủ tịch Lâm nói chủ tịch Lâm bận nhiều việc nên không có thời gian.”
Cô ta ngừng tay, hừ lạnh một tiếng: “Anh ta muốn đá hẳn tôi ra khỏi hội đồng quản trị của ngân hàng đây mà.”
“Vậy chúng ta phải làm gì?”
Mưa vẫn rả rích, giọng nói của Ôn Thi Hảo cũng thấm hơi lạnh bên ngoài cửa kính xe: “Điều tra xem bây giờ Lâm An Chi ở đâu.”
Khách sạn Tần Thị.
Đinh Thuần Lỗi cầm máy tính bảng, đi theo sau Lâm An Chi, báo cáo chương trình hội nghị được sắp xếp tiếp theo: “Hội nghị nước ngoài sắp xếp vào lúc 1 giờ, ngay ở phòng họp tầng cao nhất của khách sạn Tần Thị, đại biểu phía đối tác chỉ còn một vị chưa đến, đã gọi điện với thư ký bên đó, nửa tiếng nữa vị đó sẽ tới.”
Lâm An Chi day trán, mặt đầy vẻ mệt mỏi.
Đinh Thuần Lỗi nghe điện thoại, chỉ nói hơn mười giây thì cúp máy: “Tổng giám đốc Lâm.”
“Chuyện gì vậy?”
“Vừa mới nhận được tin tức bên phòng tài chính, nguồn gốc của khoản mục mà anh nói quả thực có vấn đề.”
Sàn hành lang khách sạn trải thảm nhung, giẫm lên không hề phát ra tiếng động. Bước chân Lâm An Chi hơi chậm lại: “Điều tra ra tài khoản cuối cùng gửi vào không?”
Đinh Thuần Lỗi ngừng một chút, nói: “Là nhà họ Từ.” Chuyện này hết sức vòng vo.
Lâm An Chi kinh ngạc, suy nghĩ một lát, dặn: “Trước hết đừng lộ ra, bí mật gửi hết bản sao tài liệu cho tôi.”
“Vâng.”
Trần Dịch Kiều không cần nghĩ ngợi, từ chối thẳng thừng: “Không cần, bà không cần phái người giám sát tôi. Tôi sẽ không đi phá thai.” Hai tay cô ta tự nhiên dừng ở trên bụng, giọng điệu bình thản: “Tôi sẽ giữ lại đứa bé này.”
Ánh sáng hiền hòa ẩn hiện trong mắt cô ta.
Bà Chương im lặng một lát rồi móc một tấm thẻ trong túi ra đưa cho cô ta: “Trong này có hai triệu, sau này mỗi tháng tôi đều sẽ chuyển tiền vào trong đó.”
Cô ta không lập tức nhận lấy mà như đang suy nghĩ, một lúc lâu sau mới nhận tấm thẻ: “Không cần chuyển tiền, hai triệu là đủ rồi. Trừ tiền mà đứa bé nhất định phải dùng đến thì tôi sẽ không động đến một phân tiền nào trong thẻ.”
Bà Chương nửa tin nửa ngờ yên lặng nhìn cô ta: “Rốt cuộc cô có ý gì? Tiền không cần, nhà cũng không cần, vậy cô muốn cái gì?”
Cô ta lẩm bẩm: “Tôi sinh con cho anh Hai vốn đã không muốn được cái gì cả. Tôi chỉ muốn sinh con cho anh ấy mà thôi.”
Nói xong, cô ta cất kỹ tấm thẻ rồi đi xuống cầu thang, nhặt cái ô bị Ôn Thi Hảo đánh rơi ở bên dưới. Một bàn tay cô ta đỡ cái bụng đã hơi gồ lên, tay kia cầm ô bước vào trong màn mưa bụi, bóng dáng đơn bạc bị gió thổi nhẹ nhàng lay động.
Bà Chương đứng ở cửa tòa án suy nghĩ đến xuất thần.
Trên con đường đối diện, Ôn Thi Hảo lên một chiếc xe.
Lái xe là thư ký Đường Tấn đưa một chiếc khăn lông khô cho cô ta: “Tổng giám đốc Tiểu Ôn.”
Cô ta lau nước mưa trên người, sự tức giận trên nét mặt vẫn chưa tan, hỏi: “Bên phía Lâm An Chi nói thế nào?”
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch

Vô Tội
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu