Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
Ta kết giao bằng hữu có hai loại – loại thứ nhất giống như Hứa Phi, Phó Tĩnh, cùng nhau chơi đùa, có đôi khi vô cùng thoải mái, nhưng trừ việc chơi đùa thì khó nói tới tâm sự thâm tình gì đó. Loại còn lại chính là mấy người viết bách hợp tiểu thuyết trên mạng, có thể tán gẫu rất nhiều, tâm linh giao hảo tương thông nhưng khó đi gặp mặt chơi đùa.
Hai loại này không có phân biệt cao thấp. Ta biết chính mình chẳng thể thiếu một trong hai vì cả hai ta đều thích.
Nhưng đối với chuyện lần này, ta không cách nào thổ lộ với cả hai bên. Ta quyết định tự mình xử lý. Vạn nhất giải quyết bất thành, cùng lắm là kiếm người xả stress.
Đâu ngờ kết quả, thứ giúp ta quên đi không phải người mà là morphine**....
Bị một người con gái làm tổn thương tự trọng, biện pháp tốt nhất là nên tìm người khác để lấy lại phong độ. Đương nhiên nếu ngươi không thích tìm một mà lại muốn nhiều người, điều đó cũng tốt thôi...
Ta nghĩ tới bar đêm, trở về với bạn gái hờ ở đó.
Nhóm công sẽ đôi khi vì nhóm thụ mà dùng bạo lực giống đàn ông. Nhóm thụ khi tranh giành người yêu lại càng thú vị. Ta cùng Hứa Phi, Phó Tĩnh không có nằm trong cái hội ưa đánh nhau, mà cũng chẳng cần đánh nhau, bởi vì có nhiều cô gái chủ động tự đưa tới cửa.
Người cần ta rất nhiều, việc này làm mấy thứ cảm giác cam chịu bất lực hối hận trong lòng ta được giải phóng rất nhiều. Nhưng có thời điểm cuộc đời chẳng như ta mong muốn, vì khát vọng được giải thoát khỏi mớ tơ vò, ta nhờ tới một ít trợ lực của m* t** nhẹ kia, thứ độc được không ai muốn dính vào.
Thật ra sau khi tốt nghiệp đại học, ta dự định qua Anh học nghiên cứu, chờ xong về nhà hỗ trợ công ty. Nhưng vì trong một năm phát sinh vài chuyện ngoài ý muốn mà dự định bị chậm trễ, ta ở nhà vô công rỗi nghề cả năm trời, chỉ đến mùa hè vừa rồi mới hoàn thành xong việc đăng kí.
Mùa hè chết tiệt mau chóng trôi qua, tháng chín khai giảng liền ngay trước mắt. Bông nhiên nghĩ, nếu sắp tới đây xuất ngoại thành công, ta và Thượng Kiệt sẽ không dính dáng gì đến nhau nữa, cũng cũng chẳng cần chịu đựng mùa hè nóng nực ở đây.
Thời gian địa điểm khí hậu cùng hoàn cảnh khác nhau có khả năng tạo thành kết quả khác biệt. Chuyện này ta tin tưởng. Đương nhiên các người nghĩ ta trốn tránh cũng được.
Mặc kệ thế nào, ta phải rời đi, rời đi cô, rời đi nơi này, đi đến vùng biển bên kia trái đất.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch

Vô Tội
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu