Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải thông tin truyện...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu truyện cần đồng bộ hoặc danh sách chương lớn.
Đang tải nội dung chương...
Đang lấy dữ liệu từ máy chủ. Quá trình có thể mất vài giây nếu chương cần đồng bộ từ nguồn.
So với bình thường thì hơi khác, nhưng nếu đây không phải Thượng Kiệt thì là ai?!
Cô mặc một chiếc áo trắng, họa tiết cách điệu thêu chữ lĩnh (岭), phía dưới là váy ngắn cùng đôi giày phù hợp. Tóc xõa tung bay. Trang sức trang nhã, vẫn là đôi môi hồng và đôi mắt đen láy. Cả người khi bước vào quán bar u ám này như toát ra hào quang...
Nhân viên phục vụ tiếp tục khuyên giải: "Tiểu thư, hôm nay chúng tôi không có làm việc, nơi này có người đặt bao hết rồi..."
Cô vẫn bất động đứng đó nhìn ta, à không, là nhìn bọn ta, làm như chẳng nghe chút gì lời hắn nói.
Nam phục vụ nhỏ tuổi, thoạt nhìn chỉ khoảng mười mấy. Khuôn mặt lạ lẫm, chắc mới tới nơi này làm việc chưa lâu nên hơi bối rối... Hơn nữa khi nhìn thấy cùng nàng kia thân mật liền hoảng sợ, sợ mình sẽ bị quở trách nên bắt đầu động thủ...
Cô bị nam phục vụ đυ.ng tới truong nháy mắt liền phản ứng kịch liệt, tuy không la hét, chỉ dùng lực thục mạnh cù trỏ. Phục vụ nam bị dọa nhảy dựng, lần nữa đẩy cô ra ngoài, kỳ này đã hơi thô bạo mà đẩy...
Ta nhịn không được liền bước tới vỗ vai phục vụ, kéo Thượng Kiệt ra phía sau mình. "Là bạn của tôi."
Hắn ngẩn người, nghe ta nói câu đó xong liền tươi cười làm hòa đi chỗ khác.
Ta chưa lập tức quay đầu.
Lẳng lặng đứng đó thêm vài giây, ta xoay người lướt qua cô đi tới kéo cô chị sinh đôi về phía đại sảnh. Nàng cũng không có thắc mắc vì sao ta vừa nói người kia là bạn, chớp mắt một cái liền như người lạ mặt như vậy.
Đám người ở đó vẫn chơi bài, đổ súc sắc, uống rượu rồi lại tán tỉnh. Ví dụ có ai mất tích chắc là chẳng ai quan tâm.
Đứng vào chỗ đám đông đó, ta thả tay cô chị ra, bất động thanh sắc ngồi lại vào vị trí cũ. Vừa tính đưa ly rượu lên miệng uống, bóng dáng người mặt áo trắng lại xuất hiện ở cửa đại sảnh.
Rảnh không có gì làm hay sao, tự nhiên nửa đêm chơi nguyên bộ màu trắng? Tính hù chết người a!
Tâm tình rối loạn vừa nãy hoàn toàn biến mất, cô tới đây càng khiến ta thêm phiền não và buồn bực.
Khuôn mặt quen thuộc in sâu trong đầu tới gần – trang điểm vừa thanh thuần lại quyến rũ. Áo bó sát người tôn lên b* ng*c đầy đặn cùng eo lưng mảnh khảnh, đùi thon dài thẳng tắp lộ ra còn thêm cái biểu tình mất mát chực khóc khiến người ta muốn khi dễ....
Quả thực âm hồn không tan!
Ta không biết ta bị người này bỏ bùa cái gì. Mỗi lần nhìn toàn thân ta như bị trúng dộc, muốn chống cự cũng không được. Cô nở nụ cười, giọt nước mắt lại lăn dài trên má...
Nếu là trước kia, nhìn thấy bộ dạng này của cô, ta nhất định muốn ăn cô sạch sẽ. Nói vậy không phải bây giờ không muốn, chỉ là --- sau ngày hôm đó, muốn ta đối mặt với cô lần nữa, đó là chuyện tàn nhẫn.
Thập Thất Kim

Phong Hưởng Vân Tri Đạo
Đừng Cúp Máy
Khuyết Danh
![[Đồng Nhân Naruto] Cánh Sen](https://static.truyenfull.vision/cover/o/eJzLyTDW1y3MKY8qqbB0jjQJ1Q8zCc8PKkoLdXT21HeEgsCCdP3iwIz8MleD1MikSN2gxPwgE8cQ35BEXwsf18ikqqzkAkdnD1_9ciNDU90MYyMjAMb6Gys=/canh-sen.jpg)
Hanakura

Mặc Y Bạch

Vô Tội
Hương Tô Thúy Thúy Cầu

Cô Đơn Địa Phi
Phi Trường Tưởng Thụy Giác

Tô Cách Lạp Đích Môn Đồ

Nhất Mai Nữu Khấu